Xuân Kỷ Sửu ! ! ! !

 

Sớ Táo Quân...

Muôn tâu Bệ Hạ
Quỳ trước sân rồng
Thần nêu danh tánh
Táo bà, "chủ xị"
Trang web trường nhà
Tên Trần Quốc Tuấn
Cúi đầu bẩm báo
Khải tấu mọi điều...

Cuối năm "không bẩy"
Họp mặt lai rai
"Sàigòn nho nhỏ"
Ở tuốt Quận Cam
Ngỏ ý muốn làm
Website đơn giản
Để giúp bè bạn
Tìm kiếm lại nhau
Mọi người đồng ý
Hứa sẽ góp phần
Khi nào cần đến
"Chủ xị" hứng chí
Cặm cụi ngày đêm
Ráng học "phần mềm"
Để còn làm web
Lâu lâu cũng gọi
Tấn Phát, TùHoà
Đắc Hùng bàn cãi
Cho thêm ý kiến

Hì hà hì hục
Bận việc tứ tung
Việc sở việc nhà
Quay như chong chóng
Vẫn không hết việc...
Mãi đến tháng tư
Trang web thành hình
Cái sườn mới dựng
Trông thật đơn sơ
Trông thật tội..... nghiệp!
Tuy nhiên trong bụng
Phấn khởi ít nhiều

Nhủ rằng ta nhớ
Bước những bước con
Thì không dễ té
Đừng bước quá dài
Quỵ chân gối ngã
Xem đi xem lại
Thêm thắt chỗ này
Cắt xén chỗ kia
Cuối cùng ưng bụng
Mới ngồi tính toán
Làm sao có bài
Để đăng trên web?
Làm sao có ảnh
Tô điểm trang nhà?

À hà, các bạn
Giúp đỡ là đây....
"I - meo" ta gửi
Các bạn xa gần
Hồng Hoa bên Úc
Ngọc Hiền bên Tây
Tấn Phát, Ca - Li
và còn nhiều nữa...
Kêu mời đóng góp
Đôi dòng cảm nghĩ
Với mái trường xưa
Thân yêu, bè bạn
Một thời cắp sách

Phi Oanh kêu gọi
Hồng Hoa xung phong
Cảm nghĩ hàng đầu
Ngôi trường thương mến
Trung học, ba năm
Kể sao cho hết...
Những kỷ niệm xưa...
Và rồi lũ lượt
Bài vở gởi về
Phát "ho" ra thơ
Những đêm thiếu ngủ
Ngọc Hiền viết lại
Cảm giác bồi hồi
Khi gặp bạn cũ
Xứ lạ quê người

Cộng thêm vào đó
Những bức ảnh xưa
Ngân Hà gửi tặng
Hình ảnh ngày nay
Những ngày họp mặt
Mọi người đóng góp
Khỏa lấp trang nhà
Ngày càng rậm đám

Lại nhờ các bạn
Phổ biến gần xa
Có thêm người biết
Thăm viếng trang nhà
Viết bài cảm nghĩ
Gửi web master
...Hay những mẩu tin
Tìm bè bạn cũ
Năm xưa thất lạc
Trong cuộc đổi đời.
Phi Oanh cố gắng
Dò thăm tin tức
Dọ hỏi gần xa
Mong tìm cho ra
Những tên lạ hoắc
Bạn bè tìm gặp
Sau ba mươi năm
Mừng vui khôn xiết

Trung tuần tháng tám
Nhận được "i-meo"
Của cô giáo cũ
Thu Hà, Nguyễn thị
Những dòng cảm nghĩ
Nước mắt tuôn rơi
Bồi hồi xúc động
Thấy lại trường xưa
Thầy trò liên lạc
Cô giáo đa tài
Hăng say đóng góp

Cô còn tìm giúp
Những đồng nghiệp xưa
Muôn nơi, tứ tán
Thầy Nhã dạy Địa
Cô Tùng dạy Văn

Sinh Vật cô giáo
Chiêu Uyên xinh đẹp
Canada lạnh lẽo
Là nơi nương náo

Thầy Lượng, thầy Thanh
Cô Oanh "kim chỉ"
Thầy Khoa, văn chương
Ca-Li nắng ấm
Thầy Thiện một mình
Ở miền Tây Bắc

...Cũng nhờ các bạn
Bỏ công tìm giúp
Thầy Tịnh, Thầy Tâm
Thầy Dũng, Cô Dung
Vật Lý, Cô Tuyết
Chính trị, Lương Dung
Còn nơi cố thổ

Chủ xị tổng kết
Tên những thầy cô
Đã tìm kiếm được
Những ai ở gần
Cố sang thăm viếng
Gặp mặt vấn an
Tri ân vẫn giữ
Công Thầy, ơn Cô
Những ngày tháng cũ
Đã giúp cho ta
Văn hoá trao dồi

Và vườn Thơ Thẩn
Hoa thắm đủ màu
Khù Khờ, Tấn Phát
Thanh Trắc Nguyễn Văn
Thiên Thu, Cỏ Dại
Bọt Biển, Thùy Hương
Cùng bạn Duy Hoàng
Nguyên Nguyên đóng góp
Lan Chung thỉnh thoảng
Cũng gửi bài vào
Với bạn Kim Loan
Gói niềm tâm sự


Còn trang Văn Chương
Đào Lộc đứng đầu
Trong phần "xách động"
Đóng góp những khi
Thì giờ rỗi rãnh
Những bài Cảm Nghĩ
Sau buổi gặp nhau
Như "thiên phóng sự"
Báo cáo mọi người
Tác giả thì đông
Kể sao cho ... hết

Tuy trang Âm Nhạc
Ít người "dám rớ"
Vẫn có Cương Duy
Cùng với Ngọc Hiền
Chỉ hai bài hát
Lại lắm người nghe

Năm hết Tết đến
Thần xin báo bẩm
Tháng Bẩy, Không Chín
Họp mặt trường nhà
Tại miền thung lũng
Hoa vàng muôn niên
Hy vọng các bạn
Cùng với Thầy Cô
Ghi tên đến dự
Cho thoả niềm mong
Một ngày Hội Ngộ....

Muôn tâu Bệ Hạ
Thần đà kết thúc
Tin tức trường nhà
Nay tạm cáo lui
Hẹn Ngài năm tới.....

"Táo Bà" webmaster
Xuân Kỷ Sửu


 

Chúc Tết
QHuan_Tet
NHung
ThuHa
NgocHien
TPhat
XuanKS1
Vinh
HHoa
HoaB
MChi
THuong
Dung
NHa_Xuan
   

 

Văn Chương
Xin vui lòng bấm vào cái link bên dưới để đọc những bài viết trong phần văn chương. Cám ơn.

Xuân Về Trong Kỷ Niệm - Đặng Quốc Huân (10B6)

Cái lạnh hây hây của những ngày đầu năm làm những đọt cây non run run trước gió. Vừa trở lại sở làm sau 3 tuần phép, tôi vẫn chưa quen với cái bận rộn không xuể của ngày đi làm. Ngồi nhìn qua khung cửa sổ từ phòng làm việc, tự dưng tôi thèm ly trà nóng, một miếng mức gừng cho ấm lòng. Phải chi ở đây có vài người bạn và ít hạt dưa để cắn tí tách, nghe vui tai như những tràng pháo mừng xuân. Mùa xuân vừa đến. Bao nhiêu kỷ niệm ngập tràn đang dần trở lại từ đêm Giao Thừa năm đó …

Tôi lờ mờ nhận được ngày tết khi mới lên ba. Tôi nhớ đến bộ quần áo thêu bốn cái xe hơi mới cắt chỉ, mẹ mặc cho tôi hôm mồng một, giống y chang bộ quần áo mới của anh tôi. Chúng tôi bốn đứa đứng xếp hàng mừng tuổi ba má tôi để được thưởng bao lì xì đỏ chói và thơm phức. Anh chị tôi thì chỉ chúc được 4 chữ “Con chúc ba má”. Tôi đi sau cuối nên học thêm được vài chữ từ ba má tôi “Con chúc ba má … ăn no chóng lớn và ngoan cả năm.” Nhờ vậy tôi được hai bao tiền ! Vừa sang nhà ông bà ngoại, tôi để ý liền đến mấy hộp bánh mứt to tướng ở bàn. Không ngần ngại tôi bóc vài nạm bỏ vào quần. Ngày thường tôi chả dám vì sợ má tôi đánh sưng tay. Hôm nay là ngày tết nên không ai la con nít, anh tôi bảo vậy. Tôi làm bậy trước, anh làm sau. Đứng chúc tết ông bà và cậu mợ, mẹ tôi dặn chỉ quanh tay ạ thôi đừng chúc như ở nhà. Cái đầu gập tận gối của tôi khiến cả nhà phải cười, làm lọt ra mấy cục kẹo dấu vội trong túi áo. Ông ngoại đùa bảo trong mấy đứa cháu chỉ có thằng này hiếu hạnh có qùa lì xì cho ông bà. Tôi được ông cho ngồi lên đùi và thưởng cho những hạt dưa vừa tách vỏ. Rồi tôi được theo bà tôi đi chùa lễ đầu năm. Vừa bước vào đại điện, tôi sợ lắm. Những tượng Phật to gấp mười lần tôi và tiếng chuông vang muốn vỡ đầu khiến tôi lấm lét bám theo tà áo dài của má tôi khắp chùa. Khói hương trầm nghi ngút muốn ngạt thở, dần thấy quen như mùi thuốc pháo nổ rang nơi sân chùa. Chân tôi tung tăng sau vạt áo như đuôi lân. Má tôi thỉnh thoảng với ra sau vỗ đầu tôi bảo đừng tốc áo cao như vậy.....(đọc hết bài)

Kỷ Niệm Đầu Xuân - Thiên Thu

Tôi ra đời ở Hà Nội vào mùa Xuân năm ấy… Tôi rất muốn viết về mùa Xuân nơi tôi được sinh ra nhưng tìm mãi trong trí nhớ vẫn không có một hình ảnh nào còn sót trong đầu. Tại sao vậy? Thật là lạ vì tôi có thể nhớ lại rất nhiều việc xảy ra ở nơi đó, trừ mùa Xuân. Tôi thật tình không thể nào hiểu nổi điều này. Mùa Xuân Hà Nội trong tôi chỉ là tấm ảnh đen trắng không có hình. Thôi thì để tôi viết về mùa Xuân đầu tiên tôi còn nhớ ở Sài Gòn vậy nhé…

Năm đó, tôi được sáu tuổi. Tôi là một đứa bé hạnh phúc nhất nhà vì tôi không phải đi học. Bổn phận của tôi thật đơn giản - ở nhà chơi với hai đứa em gái, 3 tuồi và gần 2 tuổi. – pha sữa cho em bú rồi ru em ngủ. Khi em ngủ thì có quyền chơi bán hàng một mình… cắt hoa, cắt lá, cắt giấy… muốn làm gì cũng được… nhưng không được ra khỏi nhà. Thế là cả ngày tôi đưọc hát và chơi với hai đứa em của tôi…

Tết năm đó, lần đầu tôi được may hai bộ quần áo mới kể từ ngày vào Nam. Tối đi ngủ, tôi cứ ôm hai bộ quần áo mới tinh ấy vào lòng. Đêm hôm đó, 29 tháng Chạp, tôi bị lôi ra khỏi nhà cùng với các em. Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì nghe tiếng kêu: “Cháy, cháy… bà con chạy mau đi”. Thế là tôi ôm chặt cái túi giấy dầu đựng hai bộ quấn áo mới theo bố mẹ chạy ra đầu ngõ. Độ hai giờ sau, thì mọi người được trở về nhà vì đám cháy ở xóm bên cạnh đã được dập tắt. Thật hú hồn! (... đọc hết bài)

Nhớ Xuân Xưa - Lan Chung

“ Tôi đi tìm lại một mùa Xuân,
Mùa Xuân năm cũ qua mất rồi…”

Tiếng hát Lệ Thu mãi vang vọng trong tôi khiến lòng chùng lại nhớ đến những mùa Xuân xưa ở quê nhà. Ôi thời gian qua mau, còn lại gì nữa đâu ngoài những hoài niệm sống lại trong tôi những dịp Xuân về!

Nhớ bố tôi với vóc người cao lớn thanh thoát đi chợ hoa mua những chậu hoa Thược Dược, hoa Cúc Đại Đóa, hoa Mãn Đình Hồng trưng bày ở hiên nhà từ 20 Tết trở ra. Kể sao cho hết bao nhiêu sắc màu rực rỡ đua nhau khoe sắc vào độ Xuân sang. Tính bố tôi thích hoa và tôi cũng vậy. Tôi đặc biệt yêu hoa Thược Dược với những cánh nhung màu hường nhạt, hay đỏ sậm mịn màng xếp cánh bên nhau thật óng ả dịu dàng, hoa Mai với những cánh hoa vàng thắm tươi báo hiệu Xuân đang đến. Thuở ấy, năm nào bố tôi đều thích chưng hoa Glaieul đỏ rực trên bàn thờ Ông Bà và bàn phòng khách. Có lẻ ông cho rằng màu đỏ là màu May Mắn.

Một trong những điều tôi thích nhất là được đi chợ Tết khuya, vì ở xứ mình hồi trước 75 chỉ có vào dịp Tết là người ta họp chợ khuya mà thôi. Nên tôi rất náo nức được đi theo cô Út tối đi sắm Tết. Cô tôi là người giỏi giang bếp núc nên khi ra chợ, bà ghé ngang nào hàng gà, rồi hàng giò chả, đến hàng rau, nhất là hàng rau Dalat đặc biệt với những củ su su, su hào, bắp cải, choux-fleurs, cà rốt thật tươi giòn, xanh ngắt. Khi nào ra khỏi chợ cũng lủ khủ biết bao nhiêu thứ. Về đến nhà soạn ra sắp xếp thứ nào sẽ nấu trước, nấu sau. À chút xíu nữa tôi quên một món ăn truyền thống: Củ Kiệu. Những bó kiệu tươi rói, được ngâm trong nước tro cho sạch cát, rồi sau đó mới được cắt xén đẹp đẻ ngâm giấm. Về bánh chưng thì ông ngoại tôi gói rất khéo. Năm nào cũng thế, có khi nấu bánh một mình, khi thì nấu chung với vài nhà hàng xóm thân cận. Có điều tôi không thích ăn nếp nên bánh chưng lúc nào cũng được xếp vào hàng thứ yếu đối với tôi. (... đọc hết bài)

Xuân Tươi - Tôn Thất Mân (10C4)

Cái cell phone rung làm tôi muốn giật nẩy mình. Hôm qua dẫn mấy đứa con đi xem xi-nê nên ‘ cài chế độ ‘ rung trong rạp, sáng nay hấp tấp đi làm quên cả việc đổi lại, cài vào lưng quần nên nó rung một cái , ‘hú hồn’..

-Hello..
-Ê, Mân tui mới liên lạc được với Xuân Tươi, ông biết Xuân Tươi không?
-Không quen, nhưng biết..
-Đúng là Xuân Tươi rồi ..nổi tiếng học một lớp ,biết nhiều lớp ..
- Ông hẹn bửa nào mình gặp nhe Duy..
- Okay

Và thế là tôi có thêm một người bạn, một người bạn có cái tên thật đặc biệt: Xuân Tươi,
Người bạn mà đã đem đến cho nhiều người, nhất là riêng tôi và gia đình tôi nhiều nụ cười thật thoải mái , ý nghĩa (…đọc hết bài)

Xuân "Đất Khách" Sài Gòn - Lê Thị Dung (10B5)

Lúc còn đi học, mỗi khi mùa hè đến , học trò nhỏ chúng tôi thường hay hỏi nhau sẽ đi đâu vào mùa hè này. Thật ra không phải mọi người ai cũng giàu có để được đi du lịch vì ngày xưa đường xá xa xôi, đi lại cũng khó khăn. Câu hỏi này thường để được biết bạn sẽ về quê ở đâu. Câu trả lời của nhau thường là được về bên Nội hay bên Ngoại ở Cần Thơ, Bến Tre, Tân An…. Và gì gì đó. Chỉ có tôi là không có “miếng” Quê nào để về vì Ông, Bà Nội, Ngoại đều là người dân Sài gòn nên không có quê ở đâu cả. Đến bây giờ lớn lên đi ra ngoài xã hội nhiều lúc tôi gặp lại câu hỏi này của đồng nghiệp, bạn bè làm ăn, tôi phải trả lời nửa đùa, nửa thật “Tôi là người Sài gòn chính tông”.

Tôi không thấy Sài gòn có gì đặc biệt cả so với những nơi mà tôi đã được đi qua. Hòn ngọc Viễn đông của cái thời Ba Má tôi bây giờ chỉ còn lại sự ồn ào náo nhiệt, hối hả theo nhịp sống của Sài gòn. Mùa hè gay gắt đỗ trên lưng những người làm việc trên các khu vưc đang xây dựng, ban đêm đi đâu đó lang thang trong những xòm nghèo thấy nhiều người rủ nhau bắt ghế bố, võng ra đường ngủ vì cái nóng ba mươi mấy độ của Sài gòn. Mùa thu lá rụng cũng như mùa hè chỉ biết được mùa thu khi bắt đầu tựu trường, khi bắt đầu đường phố rồn rịp với bánh trung thu. Còn mùa đông thì trời có hơi lạnh lạnh đủ để mọi người khoác lên mình cái áo gió. Tôi còn nhớ những năm học ở Tân Định và Trần Quốc Tuấn trời lạnh nhưng vì nhà nghèo không có áo lạnh tôi thường phải nói với các bạn, mình không thấy lạnh ( mới ghê chứ) nên không mặc áo lạnh, như vậy cái lạnh của Sài gòn chưa làm gì được những người nghèo khó ở Sài gòn. Mùa Xuân thì ôi thôi, tôi không nhớ hết mùa chỉ biết nó vào ngày ba mươi và sang mùng một, hai, và ba tết mà thôi với cái buổi sáng sớm se lạnh, trưa nắng đổ, chiều gió hơi mát mát, tối tôi đi ngủ nên không biết nó như thế nào, các bạn có thể tự biết và thêm vào nha. (...đọc hết bài)

Công Thức Nấu Món Ăn Đêm 30 Tết - Nguyễn Gia Triệu (10B2)

1. Lấy 12 tháng trong năm đem rửa sạch mùi cay đắng, ghen tị, thù oán ...rồi để ráo nước
2. Tuần tự cắt mỗi tháng ra 28, 30 hay 31 phần.
3. Trộn đều với : - Một chút tin yêu - Một chút kiên nhẫn - Một chút can đảm - Một chút cố gắng - Một chút hy vọng - Một chút chung thủy
4. Ướp thêm gia vị : lạc quan, tự tin và hài hước
5. Ðem ngâm một lát trong dung dịch "Những điều tâm niệm của mình"
6. Vớt ra, xay nhỏ, đổ tất cả vào "Nồi yêu thương" và nấu với lửa "Vui mừng"
7. Ðem ra ăn với "Nụ cười" trong chén "Bao dung"và sẽ có MỘT NĂM MỚI ÐẦY YÊU THƯƠNG VÀ HẠNH PHÚC !!! "

Happy New Year - Chúc mừng năm mới.


Xuân Về Trong Kỷ Niệm - Đặng Quốc Huân (10B6)

Kỷ Niệm Đầu Xuân - Thiên Thu

Nhớ Xuân Xưa - Lan Chung

Xuân Tươi - Tôn Thất Mân (10C4)

Xuân "Đất Khách" Sài Gòn - Lê Thị Dung (10B5)

 

Thơ Thẩn

Mừng Xuân ...

Ngoài kia tiếng pháo nổ
Rộn rã đón Xuân về
Những cành mai nở rộ
Hoa vàng rước xuân sang

Sân chùa mù mịt khói
Hương trầm tỏa nơi nơi
Người người cùng khấn nguyện
Cho ơn phước xuống đời

Và kìa đàn em nhỏ
Trong áo mới xum xê
Tay cầm bì phong đỏ
Miệng chúm chím môi cười

Xa xa bao tà áo
Dịu dàng trong gió bay
Nào xanh, hồng, vàng, tía
E ấp dáng ai gầy

Nay Xuân về trước ngõ
Tôi xin chúc muôn người
Thầy Cô, bè bạn đó
Năm mới thật vui tươi...

Cỏ Dại - Xuân Kỷ Sửu

~~~~~~~~~~

 

 

Xuan1

Xuân Năm Xưa...

Xuan2

Xuân ở nơi này khác Xuân xưa,
Không mai, cấm pháo, thiếu giao thừa,
Qua khung cửa hẹp, trời đổ tuyết,
Xuân của ngày nào, theo gió đưa!

Thêm một mùa Xuân, thứ ba mươi,
Ở nơi đất khách, quê hương người,
Đón Xuân tuyết phủ, lòng thương nhớ,
Kỷ niệm năm nào, thuở ấu thơ!

Ở tuổi hồn nhiên, ươm mộng vàng,
Rộn ràng mừng đón lúc Xuân sang,
Nào khoe áo mới, nào khoe tóc,
Má thắm, môi hồng, mẹ ngắm con!

 

Cái tuổi hai mươi thật dễ thương,
Với bao mơ ước, mộng bình thường,
Mẹ mong con gái mau khôn lớn,
Bố ước có người thương con hơn.

Hái lộc đầu Xuân quyện ước mơ,
Vui theo ngày tháng, tuổi đợi chờ,
Có người đi hỏi, trầu cau đến,
Hạnh phúc trọn đời, một giấc mơ!

Nhưng cuộc chiến tàn trên quê tôi,
Ra đi theo bước, đến quê người,
Giấc mơ làm mẹ… xa tay với,
Mỗi lần Xuân đến, nước mắt rơi!

Tôi nhớ người xưa trong ước mơ,
Tôi không còn trẻ để mong chờ,
Ngày qua lặng lẽ, bao Xuân đến…
Ngần ấy Xuân đi, thôi ước mơ!

Xuân lại trở về, nuối tiếc hơn,
Bao nhiêu kỷ niệm, bao vấn vương,
Nửa vòng trái đất, xa xôi quá…
Người ở quê nhà, có nhớ thương?!!!

Thiên-Thu
Canada, Xuân Kỷ Sửu 2009

~~~~~~~~~~

Xuân Nhớ Mẹ...

Mẹ yêu dấu!
Con lại đón thêm một mùa Xuân nữa,
Trên xứ người, buồn lắm, Mẹ ơi!
Nhớ khôn nguôi bóng dáng Mẹ muôn đời,
Thân còm cõi bên chúng con mười đứa,
Ánh mắt Mẹ hiền, nghiêm, và tình tứ,
Cùng nụ cười, Mẹ ấp ủ lòng con,
Tuổi vô tư quấn bên Mẹ chẳng còn,
Con xa Mẹ vì nước non ly loạn!

Mẹ yêu ơi! Trong con còn nhớ mãi,
Khuya một ngày, gần sáng của mùa Thu,
Khoác lên vai con túi nhỏ vải dù,
Mẹ nhìn con, rồi dịu dàng khẽ bảo:
“Thương Bố, thương Mẹ, thương các em con,
Nghe lời Mẹ, đi đi, con đừng khóc,
Vì ngày mai, vì hạnh phúc của con…”

Nước mắt vòng quanh, con thật ngỡ ngàng,
Con quỳ xuống: “Mẹ ơi! Con sợ quá!”,
Mẹ yên lặng, con nghe như ngừng thở,
Nức nở gục đầu, con gọi sẽ: “Mẹ ơi!”
Và ngây ngô, con vội vã trả lời:
“Vâng, thưa Mẹ, con đi, con không khóc,
Vì ngày mai, vì hạnh phúc của con...”

XuanNhoMe

 

 

 

 

Rồi ba năm dài vụt đã đi qua,
Con xa Mẹ hơn nủa vòng trái đất,
Đêm bên này và ngày ở bên kia,
Cỏ xanh, tuyết trắng, không gian nặng nề,
Càng nhớ Mẹ, càng muốn về với Mẹ.

Mẹ yêu ơi!
Nơi đây xứ lạ, quê người,
Con tìm đâu được nụ cười Mẹ yêu,
Tìm đâu ánh mắt, sớm, tối, trưa, chiều,
Vòng tay Mẹ cùng lời ru vào mộng.

Thoảng gió nhẹ như vọng về tiếng Mẹ,
Như bàn tay đan vào mái tóc con,
Như hôn trên má ngày bé con còn,
Thơm nguyên mùi sữa đưa con vào đời…
Xin cho con trẻ mãi mãi vui chơi,
Hay ăn, chóng lớn, nên người mai sau,
Dạy con, Mẹ dạy từ thuở ban đầu,
Lòng Mẹ hiền, biển sâu chưa sánh đủ,
Núi ngất trời, núi cũng vẫn chưa cao,
Gió lay ngọn lá, xào xạc, rì rào,
Như tiếng Mẹ thì thầm bên con trẻ…

Giật mình thức giấc, nước mắt tuôn trào,
Ngày mai Tết ở nơi nào trong tôi,
Thắp hương, quỳ lạy, khấn bốn phương trời,
Cầu xin cho Mẹ sống đời với con!

Thiên-Thu
Canada, Xuân 1982

Xuân Này, Xuân Trước... Những Xuân Sau...

Gió Xuân về, thoảng bay làng tóc mướt,
Mắt nhung đen long lánh nét hoa tươi.
Mũi thon dài, trên hai gò má ửng,
Đôi môi hồng hé nở hàng bông trắng..

Nơi sân trường, ngổn ngang cây và lá..
Em ngẫng nhìn,ánh mắt giả làm ngơ
Anh lúng túng, quơ vài cành trúc củ.
Tim rộn ràng, nhấp nhỏm chẳng biết sao..

Yêu là sao? Anh chẳng biết đến bao giờ,
Chỉ trông ngóng, chờ giờ “lao động”.
Đêm tâm tư, tập tành bao câu nói,
Gặp em rồi, miệng lưỡi cứ đơ đơ..

Anh vẫn nhớ, theo em hàng trăm thước,
Biết được nhà , anh tự hứa sẽ ghé thăm.
Cầu Kiệu, Võ Di Nguy , hẽm phải nhà em đấy,
Đường hẽm cụt, dép anh mòn bao đôi rồi nhỉ?

Thấp thoáng tìm dáng em, sau thanh cửa,
Đã bao lần như thế đấy em ơi..
Ngại ngần, lui tới rồi lại…về không,
Anh nhớ mãi…từ mùa Xuân năm đó..

Để anh thẫn thờ, ngớ ngẫn những Xuân sau,
Nhớ mãi ánh mắt to tròn, nụ cười tươi..
Bao năm rồi anh cứ trách mình ngu dại,
Đã biết yêu rồi sao lại quá khù khờ…

Xuân mấp mé thềm chờ đón Tết về,
Anh mất ngủ, thẩn thờ vì bao thương nhớ.
Cầu mong sao em giữ mãi nét thanh tao…
Đâu đó ..Hạnh phúc, Bình yên đón gió Xuân về....

Duy Hoàng
Một đêm thật lạnh, chợt nhớ người mình yêu….

~~~~~~~~~~

Chợ Hoa Tết...

Thoáng gặp nhau giữa rừng hoa chợ tết
Muốn đến gần … chân ngại quá đi thôi
Mặt cách nhau đến cả … chậu hoa vàng
Tên chưa rõ … gọi là Mai đi nhỉ !

Theo đôi mắt, không, nụ đen di động
Khẽ lướt dài trên những cánh hoa tươi
Gió nhẹ thổi cho nụ cười mấp máy
Hương toả ra, ngây ngất đến mê người.

Một con ong lượn quanh rồi đáp nhẹ
Cánh vo ve du dương bản tình ca
Môi nhẹ lướt rồi bất ngờ hút nhụy
Thân ta run … ôi bỡ ngỡ ban đầu.

Chiếc lá rơi, chợt giật mình thảng thốt
Khẽ đắm nhìn rồi vội bước quay đi
Tay với gọi … bóng hình xưa kỷ niệm
Đến … rồi đi … theo mỗi độ xuân về …

Quốc Huân

Xuan5

Xuân Lạnh...

Một cánh mai nôn nóng,
Nở sớm đón Xuân về.
Cái rét cuối mùa Đông - buốt giá.
Chạnh lòng người,
Thương một cánh hoa mai …

Anh chưa về,
Thì Xuân đến với ai ?...
Vậy mà hoa vẫn nở,
Trong lòng hớn hở … đón Xuân sang.

Chạnh lòng người,
Thương một cánh hoa sắp tàn …
Và sẽ tàn,
Khi Xuân chưa vào đến ngõ.

Thùy Hương -1/2009

Xuân Nồng...

Để có được, một cánh mai vàng,
Không thể là… một sớm, một chiều,
Để có được, một tình yêu thuần khiết,
Không thể là… chỉ một thoáng mộng mơ!

Hoa nở sớm đón Xuân, Xuân chưa đến,
Nắng Xuân về, tình chớm nở… người đi!,
Dù tuổi Xuân qua cửa, chẳng trở về,
Ở trong tôi, hoa mai vàng vẫn nở!

Xuân lại đến, dù chỉ là Xuân lạnh,
Hoa chẳng còn… cho riêng một mình tôi,
Dù hoa kia không nở hay tàn rồi,
Tình Xuân nồng dành cho người… vẫn thế!

Thiên-Thu
Canada, 11-01-2009

Xuan

 

Thơ Chúc Tết ....

Đầu năm kính chúc thầy cô
Học sinh Quốc Tuấn, người xa, kẻ gần
Tràn đầy phúc lộc thiên ân,
An khang, trường thọ, vẹn phần yên vui.
Tân Xuân, cúng hỉ, phát xồi,
Cả năm thoải mái, vui đời hiền nhân!

Mến chúc,
Trần Văn Nhã

Xuan6

Xuân Vừa Về Đấy Ư?

Vừa chợp mắt, đào đã hồng mấy độ
Cây vươn mình, lại thêm một vòng khoanh
Vuốt cánh hoa thật nhung êm nỗi nhớ
Đôi má hồng … môi mọng … tóc hương thơm.

Xuân năm xưa tà áo dài tha thướt
Vẫy gọi chào mau bước đến bên đây
Chân hòa nhịp lòng chung vui hớn hở
Lộc xuân … hoa tươi nở … trông xinh ghê !

Tiếng chuông vang giờ Giao Thừa gần đến
Quá giờ về xin hẹn lại năm sau
Nửa nụ hôn vội trao … vòng tay gỡ
Ngập ngừng … vội vã … bóng khuất dần.

Cánh hoa rơi ngoài kia thềm năm cũ
Chân đuổi theo … chợt nhìn thấy nhặt vào
Bao năm qua cầm cánh hoa tìm kiếm
Chốn đông người … em đang ở nơi đâu ?

Tiếng chuông vang giờ Giao Thừa lại điểm
Nâng cánh hoa … hương vẫn đượm tình đầu
Môi ngập ngừng … nửa nụ hôn sót lại
Cho mê say … giấc ngủ … vẫn một mình !

Hư Vô

Xuan7

 

Ông Táo...

Ông Táo đi hia chẳng mặc quần
Một bầy trẻ nhỏ đứng lêu lêu
Mang kính, vuốt râu, cười ha hả
Tóc dài búi tó bỏ ngang lưng.
Ngày Phi Châu dài, quanh năm nắng đốt
Đôi chân gầy, đen nắng chẳng cần quần.

Cầm tờ sớ trường Trần bao năm cũ
Nhớ mái trường, bè bạn, với thầy cô
Bao kỷ niệm ba mươi năm dần trở lại
Nghịch đùa, phá phách, thuở năm xưa.
Cho Táo lại cột cờ cao chót vót
Khẽ đong đưa cho Nhỏ đứng mất hồn !

Quốc Huân

ongtao

Giấc Mộng Đầu Xuân

Ước mơ xưa vẫn trong tầm tay gói trọn
Vị ngọt ngày nào còn đọng mãi trên môi
Nửa nụ hôn đêm Giao Thừa năm cũ
Cơn đê mê chưa tỉnh giấc mộng lành.

Xin góp bốn câu thơ, cảm hứng theo cái ảnh đẹp của nửa nụ hôn.

Khù Khờ

Nuhon

 

 

Bên Đây... Bên Kia,

Bên đây anh...
Đông mãi chần chừ... không rời bước,
Gầm gừ... lạnh buốt xé không gian...
Mong mãi... Xuân về vui với nắng,
Ấm áp lòng anh... những nụ mai vàng...

Bên kia em...
Đông lặng lẽ... nhượng đường cơn nắng rộ,
Sưởi ấm trời xanh... đón Xuân về.
Lạc cánh rơi... đóa mai vàng nở vội,
Lạnh lẽo lòng em... tiếc cánh hoa tàn.

Duy Hoàng, 15-01-2009

Đón Giao Thừa...

Mẹ đón giao thừa.
Bàn Thiên đặt giữa sân,
Bày hoa trái, đèn nhang tươm tất
Bỏ mặc nồi bánh chưng cho khói củi đun,
Làm cay xè đôi mắt.
Bới vội mái tóc bạc màu,
Trịnh trọng đón Xuân sang.

Bàn tay run rẩy,
Thắp chưa được cây nhang.
Đôi nến đỏ,
Gió Xuân làm tắt lửa.

Chú chó nhà bên,
Ngạc nhiên
Lên tiếng sủa…
Cành mai giật mình – rơi mấy cánh hoa mai…

Cúng giao thừa,
Mẹ nói chuyện với ai?
Không nghe rõ,
Chỉ nghe tiếng sụt sùi nho nhỏ.

Nồi bánh chưng
Nước vẫn sôi - lửa vẫn đỏ
Chiếc nắp nồi,
Theo nhạc Tết,
Nhìm nhịp, nhảy tung tăng…

Các con tựu tề bên Mẹ - đón Xuân sang
Mắt Mẹ cứ rưng rưng,
Vì thiếu một vầng trăng...
Một vầng trăng trong đêm 30 cô tịch…

Thùy Hương, 01-2009

~~~~~~~~~~

Hoa Xuân...

Tết đến nơi rồi… hoa tuyết rơi,
Gió đùng đùng thổi, cuốn tuyết trôi,
Làm sao để có hoa bày Tết?
Phải tìm ra cách… rẻ tiền thôi!

HX1

Tôi đã lần mò… đi tìm hoa,
Ở trên mạng đó… thật không xa,
Chuột con rà rẫm từng trang web,
Quả thật nơi này… một rừng hoa!

HX2

Đừng vội cười chê nghe… học sinh,
Để tôi “click, click” sẽ chứng minh,
Muôn hoa đua nở khoe ngàn sắc,
Tô điểm cho đời mãi thắm xinh!

HX3

Em muốn hoa gì? Tôi tặng em,
Hoa mai vàng sụa, cười đưa duyên,

HX4

Hay hoa đào thắm, như e lệ,
Khiến kẻ si tình, say mê thêm!

HX5

Không thích thì tôi đổi hoa đây,
Một cành lan tím giữa rừng cây,
Như không màng đến ngàn hoa dại,
Lặng lẽ mình hoa, ôm thân gầy.

HX6

Vẫn chưa vừa ý, có phải không?
Để tôi nghĩ xem... một cành hồng,
Gửi mối tình đầu em đang có,
Với người nào đó... được hay không?

HX7

Sao cứ lặng im, không trả lời?
Hay là em muốn cánh hoa rơi,
Bò trên hàng dậu, nhà bên đó,
Để nói thay em, thương nhớ nguời.

HX8

 

 

Tôi đã hiểu rồi, em đang mong,
Thôi để tôi chọn cánh hoa lòng,
Hoa tim màu máu hay hồng thắm,
Em trả lời đi, có được không?

hx9

Có lẽ em tôi chưa vừa lòng,
Vì vẫn ngẩn ngơ, nghĩ không thông,
Nhìn hoa nhưng để hồn xa vắng,
Lờ lững bay theo tuyết mùa đông!

hx10

Tỉnh mộng đi em, cánh hoa lòng,
Đã tàn theo với cuộc tình không,
Những gì em muốn... bay theo tuyết,
Đã thật mất rồi... thôi đừng mong!

hx11

Thôi hãy cười lên, hãy vui lên,
Tình yêu luôn đem theo ưu phiền,
Nhưng em phải biết làm sao chứ,
Nếu cứ u sầu.. sẽ già thêm!

hx12

Nói vậy, nhưng tôi thực hiểu em,
Nín đi, cầm lấy đóa hoa sen,
Mang về biếu mẹ, rồi ôm mẹ,
Người ấy trọn đời... là của em.

hx13

Bây giờ em đã chọn được chưa?
Những cánh hoa Xuân đẹp vô bờ,
Cúc vàng vừa nở chờ em đó,
Quyết định nhanh lên, đừng chần chừ.

hx14

Tự chọn cho mình, xin đừng mong,,
Tại sao lại cứ nghĩ mông lung?
Hoa nào cũng đẹp, theo tôi thấy,
Hoa sẽ giúp em quên sầu đông!

hx15

Em không chọn được, có phải không?
Nhắm mắt lại đi... hỏi thật lòng,
Những gì em muốn và cố giữ...
Là cành hoa này, có đúng không?

hx16

Thiên-Thu
Canada, Xuân Kỷ Sửu 2009