Những áng văn hay về gia đình và kỷ niệm...

 

Kính gửi Thầy Cô và các bạn,

Thầy em đề nghị treo cờ trắng, Matahari em tiếc quá.

Chấp hành chủ trương chính sách (nghe lại câu này phát ớn da gà) của… Tổng tư lệnh, Matahari em cắn bút nguyên ngày hôm qua nặn ra cái mở màn cho trận chiến mới. Thật ra để tặng cho các bé nhóc (nói nhóc chứ vô Đại học, Trung học hết ráo rồi) của các cựu HS Trần Quốc Tuấn. Hy vọng các bé thích.

Matahari em cũng rất nóng ruột thưởng thức áng văn mới của Cô. Đại ca Khù Khờ chết chắc rồi, ông Thầy em ác nghiệt thiệt. Con người ta chỉ quen làm thơ tương tư bóng mờ (Cô gọi là não tình), bi giờ bị bắt viết văn. Huân thì chắc chắn cầm cự được.

Bà Chủ tiệm phải chuẩn bị đi mua đất nữa rồi. Trang Họa thơ ráp lại hết mới thấy vui thiệt là vui. Thêm màu và hình vô bà chủ ơi.

Kính chúc Thầy Cô và các bạn an khương,
Em Matahari

“Ao…” - Ngọc Ngọc

“Sung sướng sao có mẹ cha, ông bà nâng bước đầu đời... ”
Bé Bi hơn một tuổi, đã biết đi lẫm chẫm nhưng chưa biết nói. Mà hình như cũng không… thèm nói. Bà Ngoại nói mấy đứa khôn mà lì lợm đợi cạy miệng mới chịu nói.

1
Tánh Bé Bi ngoan, ít khóc. Mẹ đi làm, Bé Bi ở nhà với bà Ngoại. Ba thì khỏi nói, đi biệt. Vậy chứ lúc nào Ba ở nhà, Bé Bi vui lắm, cứ lẳng nhẳng đi theo ôm chân Ba như con chó con. Ba ngồi đâu là Bé Bi phải ngồi bên cạnh. Mà tánh Bé Bi chịu khó và tự lập giống Ba lộ ra ngoài từ nhỏ. Ba bịnh tự đi kiếm thuốc uống, không để làm dữ như Mẹ rồi mới cuống quít đi bác sĩ. Bé Bi cũng vậy, uống thuốc đắng chỉ hơi nhăn nhăn cái lỗ mũi rồi… cười. Có bữa, bà Ngoại thấy Bé Bi miệng bi bô mà cứ chổng mông lên trời, đầu cắm xuống đất. Bà Ngoại tức cười quá, tưởng Bé Bi “trông em”. Lật nằm ngửa được một chút, Bé Bi lại “trông em”. Mãi sau bà Ngoại mới biết Bé Bi bị ấm đầu và nghẹt mũi. Cô nường tự cắm đầu xuống như vậy cho… dễ thở.
Một bữa sáng Chủ nhật, Ba thấy Bé Bi níu song cửa sổ, say mê ngắm mấy con chim se sẻ ngoài sân. Thế là Ba bảo Mẹ thay đồ để chở Bé Bi đi Sở Thú chơi. Ba nghĩ chắc chắn Bé Bi sẽ mê tít thò lò.
Bà Ngoại cũng xáp vô thay đồ, chọn đôi giày mới cho Bé Bi. Từ lúc Bé Bi biết đi, bà Ngoại mua những đôi giày bé xíu xinh xinh và chia ra đôi đi chơi, đôi đi trong nhà… Ba thấy Bé Bi giẫy một cái, kêu “Ao…”, nước mắt lưng tròng. Bà Ngoại vuốt ve, nựng “Bé Bi ngoan, Ba Mẹ chở đi chơi nhé…” Bé Bi lại cười. Ba cau mày, nhắc Mẹ xem kỹ trong quần áo có kiến hay không. Mẹ và bà Ngoại lại lụi hụi kiểm tra, không thấy gì.

2
Bé Bi mà đi chơi, bà Ngoại ở nhà một mình lại tủi thân cho xem. Từ lúc có Bé Bi, Ba “đụng” với bà Ngoại nhiều trận. Đương nhiên là Ba phải nhịn, nhưng cũng có những chuyện bà Ngoại cũng chào thua.
Tỉ như chuyện hôm Bé Bi ở bệnh viện Từ Dũ về nhà. Mẹ bế Bé Bi ngồi xích lô với bà Ngoại. Ba lóc cóc cưỡi cái Suzuki “trăm năm” tà tà chở đồ chạy theo. Ba về nhà trước, mở cửa dắt xe vào xong thì xích lô về tới. Ba đỡ bà Ngoại xuống trước rồi đón Bé Bi đỡ tay cho Mẹ xuống sau. Cứ thế Ba ẵm luôn Bé Bi đi tuốt vô nhà. Bà Ngoại giận Ba hết mấy ngày. Ý bà muốn tự tay ẵm Bé Bi vô nhà để giới thiệu Bé Bi với “nhà mình”, với ông Địa, ông Táo. Mãi tới hôm bà Ngoại đi làm giấy khai sinh cho Bé Bi về mới chịu “huề” lại với Ba.
Vụ xỏ lỗ tai cho Bé Bi, Ba cũng trầy vi tróc vẩy với bà Ngoại. Ba đi làm về thấy bà Ngoại đang ẵm Bé Bi, chung quanh là bông gòn, an-côn. Một chị hàng xóm đang cầm một cây lông nhím to đùng, chuẩn bị… làm thịt Bé Bi. Ba nhăn mặt, lắc đầu không cho. Ba xót Bé Bi. Ba sợ Bé Bi đau. Ba cũng hơi gớm gớm cái tay của chị hàng xóm nữa. Bà Ngoại bảo nhỏ xỏ lỗ tai không đau, để lớn xỏ đau lắm. Không xỏ lớn lấy gì đeo bông. Ba lắc đầu quầy quậy, nói trớ “Mẹ cứ để như vậy, lớn nó tự quyết định, đau ráng chịu. Mình xỏ rồi mai mốt nó bắt đền làm cho liền lại sao được”. Bà Ngoại và chị hàng xóm nhìn nhau tiu nghỉu. Vụ đó, bà Ngoại cũng giận Ba hết cả tuần. (đọc hết bài...)

~~~~~~~~~~

Thưa thầy cô và các bạn thân mến,

Cả tuần nay sao trường TQT vắng thế này. Chưa đến lúc thầy cô đi nghỉ hè. Học trò chắc đang cúp cua đi xi nê hay ăn quà vặt chợ Tân Định. À, có lẽ tại thầy Thiện gióng trống "văn chiến", rồi nằm đáp chăn nghe ngóng. Theo tin tình báo, cô Thu Hà đã viết bài xong, đang bỏ vào PPS.

Để xé tan bầu không khí tĩnh mịch này, Khù Khờ xin vô phép gởi đến thầy cô và các bạn dòng tư tưởng ... đứt đoạn. Hai hôm nay mỗi tối Khù Khờ viết một ít khi chờ download data từ sở. Chẳng biết bài viết có mạch lạc không ? Khù Khờ bỏ bản nhạc vào PPS để người xem ... đi theo cảm nghĩ của Khù Khờ ở từng đoạn. Đáng lẽ bài viết này sẽ là "Tâm Sự Cây Bút Chì" như dự tính tuần trước. Nhưng Khù Khờ nghĩ lại dòng tâm sự này riêng tư quá, không chia sẻ cho cả trường được. Thôi tìm về một cái gì chung chung cho mọi người ... Dòng Kỷ Niệm.

Kính,
Khù Khờ

Dòng Kỷ Niệm - Khù Khờ

Có đôi lúc tôi cảm tưởng một sự việc nào đó vừa xảy ra, đã từng xảy ra. Hoặc tôi có thể đoán được sự việc sắp xảy ra. Có lẽ việc đó đã đến vài lần… theo ký ức. Thật quen thuộc như bản nhạc Kỷ Niệm. Mí mắt tôi chỉ khép hờ là hình ảnh của kỷ niệm lại hiện về, trôi nổi theo dòng nhạc, có đoạn nhập nhòe vì ngày tháng, nhưng vẫn ăn khớp với tiếng trầy xước ở vài vòng đĩa. Đêm đã khuya, sao tôi vẫn thấy ánh nắng thấp thoáng nơi cửa sổ, như muốn rủ tôi… bước vào quá khứ.
“Cho tôi lại ngày nào
Trăng lên bằng ngọn cau”
Tiếng hát của nữ danh ca Thái Thanh đã xưa lắm, sao nghe vẫn mới như ngày nào… thời tôi mới lớn. Trước nhà tôi khi xưa trống trải lắm. Mỗi buổi chiều, ánh nắng soi qua vài lỗ thủng của mái tôn trước hiên, hắt qua khung cửa sổ, rồi nhảy múa trên tấm phản gỗ nằm trong góc phòng khách. Ở đó hai bố con tôi đánh cờ, chờ bữa cơm tối. Bố dạy cho tôi đánh cờ năm tôi vừa tròn mười bốn. 
Hơn một năm được nằm nhà chơi xơi nước, bố tôi chẳng biết làm gì để giết thời gian. Ngày qua ngày… ông cứ đi ra cửa, rồi bước trở lại phòng khách. Cái khoảng cách chỉ dài khoảng vài bó đũa em tôi vung trên nền nhà chơi đánh chuyền, thế mà bố tôi phải lần bước. Ông cố bước thật chậm, có lẽ để lấy lại cái thăng bằng sau cuộc đổi đời của cả nước. Trở về cái ghế quen thuộc, ông lại ro ro tâm sự với chiếc điếu cày. Khói thuốc lào bay mù mịt, đủ làm cay mắt lũ con nấn ná quanh đó, như muốn thông cảm với nỗi băn khoăn vô tận… Thật ra trong phòng đâu có ai ngoài tôi. Tôi ngồi đó vẽ mấy tấm hình ba chiều, rồi tưởng tượng đến mặt phẳng vừa cắt, tính diện tích, khoảng cách và góc độ. Tôi tò mò với quyển sách hình học không gian anh tôi đang học nửa chừng, nằm chơ vơ trong xó tủ. Thật ra tôi chẳng ham học, vì lúc đó tôi nghĩ học cũng chẳng đi đến đâu. Cũng như bố, tôi kiếm một cái gì để làm để khỏi mang vạ vào thân! Mỗi lần ngứa chân, tôi bước ra khỏi cửa, sút bừa vào cái lon hay quả banh nhựa, là nghe tiếng lẻng kẻng của chậu hoa bị vỡ. Rồi mẹ tôi lại phải thường hàng xóm.
Tôi ngồi cách bố tôi cái bàn, rộng chỉ chừng bốn gang tay. Nhưng khoảng cách đó xa lắm, vì vai vế của ông quá lớn. Ông có hỏi thì tôi mới dám thưa. Mà bố tôi cũng chẳng buồn hỏi. Ông cứ đưa mắt thoáng nhìn tôi, rồi vuốt lên mái tóc, thưa dần theo muộn phiền. Tiếng thở dài khẽ thoát, giấu trong khói thuốc, nặng chình chịch bay không khỏi mặt bàn… Tình trạng đó kéo dài cả mấy tháng. Một hôm bố tôi mang về bộ cờ tướng thật đẹp. Con cờ được khắc công phu lắm. Gỗ thật cứng, vỗ vào bàn cờ nghe như pháo. Bố tôi dạy cho tôi phân biệt nào là xe, pháo, mã… và các nước đi căn bản của từng con cờ. Mấy tuần đầu tôi chỉ thích ăn quân cờ của đối phương. Nghe tiếng gỗ gõ vào nhau lóc cóc đã thấy vui trong lòng. Chơi như vậy, ván cờ kết thúc chỉ trong vòng năm phút. Vài tháng sau tôi đã học được cách tính nước. Bàn cờ lâu hơn. Một năm sau, cuộc đấu cờ giữa hai bố con thường kéo dài đến cả tiếng. Đôi khi nghe mẹ tôi hối ăn cơm quá, chúng tôi phải bỏ bàn cờ sang bên, rồi tái chiến sau bữa ăn. Có đôi lần tôi thức dậy nửa đêm. Nằm trên giường, mắt thao láo và trong đầu tôi vẫn thấy rõ nước cờ đi sai hồi chiều. Bố tôi vẫn ngồi ở cái ghế cố định của ông, trút trọn tâm sự với cái điếu cày… (đọc hết bài...)

Dòng Kỷ Niệm - pps (Cần có MS Power Point trên máy)

~~~~~~~~~~~

Thưa thầy cô và các em thân mến,

Bây giờ là 3:52 sáng Chủ Nhật. Tôi vừa bỏ điện thoại xuống độ 5 phút sau khi nói chuyện với chị của tôi gọi từ Hà Nội hỏi thăm sức khoẻ của mẹ tôi và tất cả các em của chị. Tôi không khóc nhưng thấy nghèn nghẹn ở cổ và nghĩ ngợi nhiều về người chị mà trong suốt 60 năm, tôi chỉ gặp được đúng một lần trước khi đi…

Tôi mở máy đọc thư của Khù Khờ. KK giống như là ma, lúc nào cũng theo dõi mọi hành động của tôi. KK có biết rằng mấy hôm nay tôi bận lắm hay không? Đầu óc đâu còn chỗ trống để mà viết đấu lại với KK. Vì không tìm lại được giấc ngủ nên tôi mở bài “Dòng Kỷ Niệm” của Khù Khờ ra đọc. Cứ tưởng tượng đi, gần 4 giờ sáng, đọc 3 trang KK viết về những kỷ niệm của gia đình theo với dòng lịch sử… cộng với tiếng hát của Thái Thanh réo rắt bên tai… và nhất là sau khi nói chuyện với chị của tôi gọi từ quê nhà…thì làm sao tôi ngủ lại được đây.

Đoạn văn ngắn với nhiều kỷ niệm của KK và gia đình đã gợi ý cho tôi phải viết hay lục lại trong ngăn kéo những bài viết rồi bỏ xó… để đáp lễ cho phải phép nhưng không phải là hôm nay đâu nhé. Tôi nhớ Ngọc Hùng cũng đã viết bài “Ao” khoảng 2 tuần trước sau khi thầy Thiện của NH tuyên bố ngưng trận Thơ Chiến rồi biến mất. Như vậy là Phi Oanh đã có đủ bài để đăng lên trang Văn Chiến TQT rồi đó. Lần này thì tất cả mọi người đều có thể tham gia để ủng hộ phe ta vì viết Văn không phải là làm Thơ nên không có lý do gì để từ chối là không biết gieo vần đấy nhé. Nhất là cô Chiêu Uyên, nhất định phải đóng góp với chúng tôi chứ không được cười trừ như kỳ trước rồi gọi điện thoại cho tôi bỏ nhỏ là “Uyên không biết làm thơ” đấy nhé. Kỳ này thì cô Uyên không thể trốn chạy đi đâu được cả vì cô Uyên đã từng nói với tôi là cô có viết 5-6 nhạc kịch để cho học sinh ở Montréal diễn nữa đó.

Cám ơn Ngọc Hùng và Khù Khờ đã bắt đầu cho trận chiến này. Xin thầy cô và các em hãy mau mau gửi bài viết về kỷ niệm hay đề tài nào mà mình thích để Phi Oanh có việc làm buổi tối và cuối tuần. Theo tin tình báo hành lang ở Mỹ cho biết là mấy lúc gần đây radar thấy xe của PO chạy ở ngoài đường hơi nhiều… Tôi suy đoán là mấy tuần vừa qua trường TQT im hơi lặng tiếng quá nên PO không có gì để làm thêm cả. Có đúng như vậy không PO ới ời…?

Thân,
Thu-Hà

 

Thưa thầy cô và các em thân mến,

Trong tiếng đàn thật buồn và tiếng hát của Quỳnh Lan với bài Kỷ Niệm:
“Ôi! những kỷ niệm trong tôi.
Người ơi! biết bao điều muốn nói…
…….. Rồi lãng quên, đành lãng quên”

Đúng vậy, thật có nhiều điều muốn nói, muốn chia xẻ với các bạn và các em về những kỷ niệm mà tôi rất trân quý nhưng cũng giống như Khù Khờ, tôi đã đổi hướng. Để mở đầu cho trang Văn Chiến [tạm gọi], Ngọc Hùng và Khù Khờ đã dẫn đầu với 2 bài viết không có liên quan gì đến tình yêu đôi lứa cả. Nếu tôi đi lệch ra ngoài đường rầy đã vẽ sẵn thì chắc là không qua khỏi cửa ải này đâu.

Gần đây KK luôn nhờ mật thám tư theo dõi tôi nên tôi hơi ngại. Có đúng như vậy không KK? Tôi viết bài và cất trong ngăn kéo mà KK cũng biết bấm độn để moi ra cho bằng được. Buổi tối, tôi lò dò học làm pps cho truyện ngắn mà con mắt thứ 3 của KK cũng nhìn thấy và bắn tin cho mọi người biết trong thư gửi trước đây…

Tôi không còn đường nào để trốn cả. Vì thế, thôi thì “Đáo giang tùy khúc, nhập gia tùy tục” vậy. Nghĩa là tôi sẽ theo chân hai em NH và KK, viết một cài gì chung chung để mọi người cùng đọc. Tôi cắt xén đoản văn này cho phù hợp với trang TQT. Và đây là phần đóng góp của tôi…

Hy vọng thầy cô và các em sẽ đọc…

Thân,
Thu-Hà

conmeo      Em Tôi…- Thiên Thu

Ngoài tên gọi theo giấy khai sinh của nó ở trường học, ở nhà nó được gọi là “Con leo hoanh”. Tôi không hiểu tại sao nó lại có cái tên gọi quái đản này. Tôi chỉ biết một điều là Bố tôi rất thích cái tên này của nó. Mỗi lần có việc gì cần đến nó là Bố tôi lại gọi to lên

- “Con leo hoanh” của Bố đâu rồi, ra đây Bố bảo cái này.

Và mỗi lần nghe Bố gọi như vậy là thế nào cũng có một đứa trong chị em chúng tôi nhái theo và nhất định phải kéo chữ “này” cuối cùng dài ra thêm vài thước nữa mới chịu thôi. Nhiều lần nghe như vậy, Mẹ tôi đã bực mình hỏi to:

- Chúng mày làm cái trò gì vậy? 

Dĩ nhiên, không bao giờ có câu trả lời và nhanh như cắt, chúng tôi biến mất ngay tức khắc vì sợ Mẹ lại cầm cái quạt phợt cho mỗi đứa vài cái vì cái tội nhái theo Bố. Tuy vậy, không bao giờ chúng tôi quên lẩm bẩm trong miệng:

- Rõ ràng là Mẹ cũng thích “Con leo hoanh” của Bố mà.

“Con leo hoanh” của Bố rất xinh. Khi còn bé, nó giống như một con búp bê Nhật. Lúc nó chưa được tròn một tuổi thì gia đình tôi di chuyển đi nơi khác. Mẹ tôi bế nó lên chuyến tàu cuối cùng vào Nam năm 1954. Tôi còn nhớ rất rõ là nó đã khóc thảm thiết khi bà vú nuôi nấng nó từ lúc ra đời trao tay đưa nó cho Mẹ tôi. Nó oằn oại trong hai cánh tay của Mẹ để mong thoát ra, về với bà vú của nó. Còn bà vú của nó thì ôm mặt khóc nức nở cùng với tiếng kêu như chặt đứt từng khúc ruột:

- Mợ ơi, đừng bỏ con. Em ơi, em ơi…

Mẹ tôi đau lòng lắm, vừa ôm em tôi, vừa đi tới phía trước nhưng vẫn ngoái mắt nhìn lại phía sau, vừa đi vừa năn nỉ trong nước mắt nhạt nhòa:

- Đi với chúng tôi đi... Đi với chúng tôi đi… (đọc hết bài...)

Em Tôi - Thiên Thu - pps (Cần MS Power Point trên máy)

~~~~~~~~~~

Thưa qúi Thầy Cô và các bạn thân mến,

Hổm rày ngồi đọc văn chương của Thầy Cô và các bạn viết riết rồi đâm ra hổ thẹn. Cho Sang đột nhập vào diển đàn với 1 bài viết về tình... bà con vì sợ viết về tình yêu sẽ được bà xã tặng cho cái vali và gọi dùm 1-800-homeless. Bài viết nầy xin được phép tặng riêng cho Cô Vũ Chiêu Uyên thay cho một lời tạ lỗi.

Kính
Ngô Thành Sang

Những Ân Tình Xa Xưa - Ngô Thành Sang

~~~~~~~~~~

Thưa thầy cô và các bạn thân mến,

Thấy ai cũng đóng góp bài cho mục văn chiến, Huân cũng ráng đóng góp vài hàng cho có mặt với bá quan văn võ.

Kính,
Huân

Con Sông Một Thuở - Quốc Huân

Những lúc có nhiều chuyện để suy nghĩ, tôi thường lạc lõng ở một con lạch hay dòng sông nhỏ nào đó. Những nơi ấy ít có người lai vãng, nên tôi được tự do thả suy nghĩ quẩn quanh của mình theo dòng nước. Tai nghe tiếng róc rách. Mắt lơ đễnh trôi theo bóng của mấy cụm mây lơ lững giữa dòng. Đôi khi tôi giật mình vì tiếng hòn sỏi lăn tùm xuống nước, khuấy động cả bầu không gian tĩnh mịch. Chập chờn giữa những gợn sóng đang loang là hình ảnh của một thời thơ ấu …

“Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Toả nắng xuống lòng sông lấp loáng”

   Vang bên tai bài thơ quen thuộc “Nhớ Con Sông Quê Hương” tôi ấp ủ từ năm lớp 8. Lời bài thơ, qua bao năm tháng tôi không chắc nhớ được trọn vẹn. Những kỷ niệm thật đẹp được Tế Hanh cho tuôn ra theo từng câu, từng chữ rất gợi hình, thấm sâu vào lòng người đọc. Ngọt ngào như vị ngọt của dòng sông thuở bé. Tác giả đã vẽ được bức hoạ tuyệt vời như vậy… có lẽ vì ông đã xa quê hương lâu lắm. Cái nhớ tăng thêm theo ngày tháng cộng với nỗi khắc khoải chưa biết ngày trở về, ở một phút nào thoát ra thật tự nhiên. Chiều nay tôi đang ở tâm trạng đó. Có khác là khả năng văn chương của tôi quá giới hạn để thi vị hoá con sông tôi đã quanh quẩn bao nhiêu năm. Con sông của tôi không đẹp nhưng đáng nhớ. Quên sao được dòng sông đen ngòm, rác rưởi nổi trôi theo vận nước. Quên sao được mùi tanh hôi mà ai đi qua, cũng một lần … bịt mũi. Bạn đã đoán được con sông của tôi chưa. Trên bản đồ xưa lắm, đó là con lạch. Về sau người ta nâng cấp nó lên thành … sông Thị Nghè... (đọc hết bài)