Những Vần Thơ Họa...

Chúng tôi xin được chia sẻ với Thầy Cô và các bạn những bài thơ của thi sĩ vườn Thơ Thẩn "tấn công" nhau giúp cho vườn thơ thêm phấn sinh động...

 

Thầy ơi,

Đọc mấy bài thơ làm vài hôm nay, vừa được đăng trên trang web TQT mới thấy rõ 4 thầy trò ta đuổi bóng nhau vòng vòng quanh sân trường. Khù Khờ cười từ nẫy đến giờ, muốn ngưng không được. Mấy người khác chắc phải ... ngơ ngác lắm !

Lúc trước Khù Khờ đấu chưởng với Thùy Hương được hai hiệp, cứ nghĩ là mình nội công thâm hậu lắm. Không ngờ gần cuối lại gặp ... thầy ! Chắc phen này phải theo Hùng lên núi tập thêm nội công. Hay là vầy, bốn thầy trò mình làm bốn bài thơ tấn công cô Thu Hà. Thấy thơ của cô lai láng, nên nội công của cô cao lắm. Thầy đi trước chỉ giáo giùm bọn em. Huân còn gà mờ, để hắn theo sau. Nếu tối nay thấy thơ của thầy trước khi Khù Khờ đi ngủ, Khù Khờ sẽ kiếm một bài thơ của Thiên Thu để vận theo.

Kính,
Khù Khờ

Họa bài thơ Nắng Ban Mai của cô Thu Hà theo đề nghị của KhùKhờ

 

Nắng Chiều Hôm

Vạt nắng quái nhạt nhoà bên khung cửa
Ánh sáng buồn hờ hững mặt trời sa
Trời tím ngắt cỏ hoa ru giấc ngủ
Thiên nhiên sầu đưa tiễn một ngày qua

Ngày đã hết đêm về hồn tê tái
Và còn đâu tiếng hát với nụ cười
Ðời mệt mỏi bài ca còn dang dở
Cô miên buồn trong khắc khoải đơn côi

Giọt lệ cay nhỏ xuống chiều hoang vắng
Người yêu ơi chưa hợp đã chia phôi
Tình mới ngỏ đã chìm sâu dĩ vãng
Yêu vu vơ ngơ ngẩn mãi mà thôi

Ðợi nắng sớm xua đi cơn mộng xấu
Xin ngày về lộng lẫy nắng ban mai
Tình bất diệt đâu đây vòng tay với
Cuộc tình vui hy vọng chẳng tàn phai

bvthien

 

Kính gửi Thầy Cô và các bạn,

Đầu thư cho em xin lỗi vì bài thơ từ biệt lên núi của em bị sai chánh tả hai lỗi trầm trọng. Xin Thầy Cô và các bạn sửa lại giùm em.
Một là chữ Văn (môn học), đúng ra em phải viết hoa. Hai là chữ “chẳng suôn”. Em viết “chẳng suông” là sai bét rồi.
Cô Thu Hà làm bài thơ quá tuyệt. Em cảm ơn Cô. Bị Cô nghi ngờ mà đọc sướng không chịu được. Thế là Thị Mầu em bèn ứng khẩu bài thơ thanh minh như ri:
Cô đọc xong đừng mắng Thị Mầu già mồm nhé.

Cô ơi em đã lên xe
Định đi lên núi im re tu thiền
Bỗng dưng thư đến liền liền
Có bài thơ viết quá “xiềng” của Cô

Em đọc bụng đánh lô tô
Tụi em nhí nhố một bồ vấn vương
Bị Cô phát hiện “bất lương”
Nín khe chịu trận chỉ thương cho Thầy

Bọn em chăm chỉ đi cầy
Kiếm “xìn” không đủ bị rầy Cô ơi
Lúc nào thần trí rảnh rơi
Nhớ về chuyện cũ viết chơi mấy vần

Còn hơn đi nhậu lần sần
Về nhà “bị uýnh” hoặc “mần thịt” luôn
Thôi thì để lệ ứa tuôn
Theo hình bóng cũ, chim muôn, mây ngàn

Nhưng mà cả đám đàng hoàng
Thầy em cũng vậy thơ càng đắm say
Gió đưa bụi chuối lắt lay
Câu này cũ rích, em bay... lên... chuồng

Ngọc Ngọc

Thầy Thiện họa bài thơ Vu Vơ của Quốc Huân

 

Ai bảo ngu ngơ với dại khờ
Vu vơ vớ vẩn với bài thơ
Hãy nói tình si, tình say đắm
Ðời thường không được, yêu trong mơ

Vu vơ là bệnh cuả chàng
Ngu ngơ mơ mãi cô nàng xinh xinh
Bâng khuâng trong mộng ru tình
Bài thơ dang dở một mình chơi vơi

bvthien

Hôm nay ở Oregon tuyết trắng ngập trời, cảm hứng xin gởi đến quí thầy cô và các em TQT vài câu lục bát cóc thất tình

Ðông tàn tuyết trắng vẫn còn rơi
Cách hoa lạnh lẽo lệ đầy vơi
Heo may gió buốt tình băng giá
Nghiêng xiêu lẻ bóng kiếp đơn côi

bvthien


Kính gửi Thầy Cô và các bạn,

Em thật quá khâm phục Thầy em. Thầy làm thơ nhanh và hay quá chừng đi. Em bó tay không theo kịp. Định lên núi tu luyện mà đọc thơ Thầy, em còn vương vấn lòng trần quá. Lực bất tòng tâm, em bèn đổ thừa tại trời mùa khô Ethiopia nóng quá như sau:

Em nghe Thầy tả mà mê
Tuyết rơi trắng xóa bốn bề lạnh queo
Còn em muốn ngủm cù đèo
Nắng ơi là nắng thân bèo héo hon
Mồ hôi mẹ, mồ hôi con
Tóc tai cháy nắng khô giòn hết da
Đã vậy thêm mấy đại ca
Bắt tuân qui định in ra đàng hoàng
Thế là từ sớm cả làng
Phải mặc thêm áo an toàn màu cam
Buồi sáng nhìn cũng bắt ham
Đến trưa nóng quá càm ràm tùm lum
Em quạu mắng lính um sùm
Ước gì Thầy gửi qua giùm cho em
Một ít tuyết lạnh như kem
Nửa em dùng trước, nửa đem để dành
Lúc nào Web chống trồng hành
Đem ra làm mát là thành thơ hay
Nào mắt lệ, nào bướm bay
Nào hương, nào tóc tình say ngút ngàn
Thơ em đâu phải hạng xoàng
Chỉ tại nóng quá càng làm càng ghê
Viết ra đọc thấy hổng phê
Hẹn Thầy trời mát em... về Vườn Thơ

Ngọc Ngọc


Huân,

Cám ơn nhé. Thân gởi đến thầy cô và các bạn "sáng tác" đầu tay của Khù Khờ với sự góp công của Huân. Thừa thắng xông lên, Khù Khờ bỏ thử tiếng nhạc và hình ảnh vào bài thơ Vu Vơ của Huân. Đúng mới thấy lời quá ... vu vơ.

Còn thơ cho cô Thu Hà, cứ để chờ đấy. Lâu lâu phải đánh tiếng trống thật to, rồi ngưng chờ động tĩnh thì cô mới thấy ... lo. Cái đau khổ này kéo dài, thi Khù Khờ mới bắt cô trả cho đủ cái nợ mà cô đã viết trong bài thơ đầu, bắn sang tớ "Khù Khờ Trong Thơ..."

Khù Khờ quả thật khờ,
Hình như chưa bao giờ,
Thực lòng yêu ai cả,
Ngoài nhắm mắt trông chờ!

Tôi đọc thơ Khù Khờ,
Rồi suy nghĩ vẩn vơ …
Nếu đời là giấc ngủ,
Thì tình chỉ là mơ!**

Thân,
Khù Khờ

 

Khù Khờ,

Khù Khờ rất khôn chẳng khù khờ tí nào. Vì lẽ Khù Khờ hứa nếu tối hôm đó trước khi đi vào mơ mà nhận được thơ họa cuả thầy Thiện thì sẽ họa ngay bất kỳ bài thơ nào cuả cô Thu Hà. Nhưng đợi dài cổ nay nhận được lời khất nợ. Ai dám bảo Khù Khờ là khù khờ xin dơ tay bỏ phiếu.

Khù Khờ nhưng thật chẳng khù khờ
Yêu thật nhiều nhưng vẫn than hờ
Thật ra không có người trong mộng
Và đời thường như vậy vẫ bơ vơ
Nhắm mắt trông chờ người yêu đến
Tặng em tình mộng với tình thơ

bvthien


Tặng anh chàng đang ở nơi nắng gắt

Vùng đất lạnh tình nào thêm băng giá
Nụ cưòi buồn trong sầu đắng đong đưa
Xin nắng đẹp ban cho tình nồng ấm
Nụ cườ vui rạng rỡ bóng ngày xưa

bvthien


Tặng anh chàng Khù Khờ

Vu vơ vớ vẩn khù khờ
Yêu rồi vờ nói lơ mơ lờ ngờ
Vu vơ khờ giả tỉnh bơ
Ðêm về tìm mộng lờ đờ ngơ ngơ
Ngơ ngơ làm một bài thơ
Tặng nàng trong mộng sợi tơ mầu hồng

bvthien

 

Thưa thầy cô và các bạn,

Khi nẫy Khù Khờ vội đi họp nên quên gởi pps thứ hai thực hiện khi ăn trưa để cám ơn Huân và tặng những tâm hồn rất ư là ... nghệ sĩ.

Nếu tối nay không bị vợ bắt đi ngủ sớm vì ... allergy, Khù Khờ sẽ theo chân thầy Thiện và Hùng để phản công cô Thu Hà. Chỉ vì một bài thơ ... mà cô bị bốn thầy trò quay mũi dùi tấn công. Thật là ... oan lắm, cô nhỉ !

Kính,
Khù Khờ

Vu Vơ- Khù Khờ & Quốc Huân (Cần Power Point trên máy)

Thưa cô,

Khù Khờ lấy 2 câu cuối của bài thơ "Khù Khờ Trong Thơ" của cô để làm bài thơ mới. Bài này theo thể tự do ... quá tự do, nên khó hiểu. Đã nằm mơ thì đâu có gì rõ đâu ... cái ý là vậy. Khù Khờ lồng tiếng nhạc và hình ảnh vào pps để diễn tả trọn vẹn hơn cái cảm xúc mà Khù Khờ không đủ khả năng cho thoát khỏi câu thơ của mình. Khù Khờ cố ý để tiếng nhạc không hoà theo câu thơ ... để cho biết ... ý thơ đi trước dòng nhạc.

Mong rằng bài thơ này sẽ mang đến niềm vui thay luyến tiếc cứ phảng phất trong các bài thơ của Khù Khờ ("thất tình" giả).

Em,
Khù Khờ

Đời là giấc ngủ… tình chỉ là mơ

Khi xưa chưa yêu, tôi mơ ước
Bông hoa xinh tươi, cho tôi theo bước
Bên em… tôi nói… những câu vu vơ
Và… nghe tiếng em cười… cười thật giòn.

Ánh trăng chưa lên, tôi mơ ước
Bóng ai bên tôi, thích nghe tôi hát
Những bài nhảm nhí, để nghe em cười
Tiếng cười thật giòn…

Chưa dám nói tiếng yêu, em có biết tôi si mê
Đôi mắt… cuốn hút tôi
Vào mộng mơ, năm tháng
Tôi vẫn sống… trong giấc mộng xưa.

Đêm nay tôi mơ, em sẽ đến
Bên tôi… trăng lên… nghe tôi khẽ hát
Câu vu vơ đó, để nghe em cười
Ờ… tiếng cười thật giòn… của ngày nào.

Tôi không nói tiếng yêu, em có biết tôi si mê
Đôi mắt… nói với tôi
Yêu ghê đi, câu thơ
Cho em sống… lại giấc mộng xưa.

Ờ… giấc mộng xưa… thật xưa

Khù Khờ

 

Bài thơ rất lãng mạn và hay hết xẩy. PPS có thơ hay có hình ảnh đẹp. Họa theo Khù Khờ cho vui

Giấc mộng xưa thật xưa
Mắt em cười long lanh mầu nắng
Khi tôi nói vu vơ
Bản tình ca đang hát ngu ngơ
Em nghe giọng hát êm
Tặng em bài thơ
Em cười, cười giòn tiếng pha lê
Bước bên em, loài hoa quí
Anh chơi vơi ...tình si
Mật ngọt môi hồng...
Ngất ngây ...tình say..tình say

bvthien

Thưa cô Thu Hà,

Khù Khờ đã làm thơ, thì Huân là người sau cùng phải chạy theo để góp tiếng họa thơ cô.

Kẹt là vốn liếng của em không có bao nhiêu, nên đành mượn bản nhạc lèo lái trước khi xuất ra bài thơ 4 câu ... chắc chẳng ra chi ! Nghe cái đề, đủ biết. À, biết đâu cứ để người khác thả hồn theo dòng nhạc, mới thấy ý mình hay. Nghệ thuật ... đến với mỗi người một khác. Có lẽ vậy ...

Bây giờ đến phiên cô đấy nhé.

Kính,
Huân

- Quốc Huân (Cần MS Power Point trên máy)

 

Thưa Thầy Cô và các Em,

Khù Khờ đã khai pháo, rồi thầy Thiện họa theo, và cuối cùng là Huân đã đặt thêm một quả mìn nổ chậm... thì tôi còn đường nào mà chạy nữa.

Trước khi phản công, tôi tha thiết kêu gọi các nữ thi sĩ thân yêu của TQT mau mau ra tay cứ bồ nếu không là phen này cô Thu-Hà chết không toàn thây... Tôi bắc loa để gọi Cô Thy-Oanh, Chiêu Uyên, Cô Tùng, và các em Thùy Hương, Cỏ Dại, Bọt Biển, Lan Chung, Kim Loan, Phi Oanh và tất cả nữ sinh, dù trước kia chưa có gửi bài để đăng cũng ráng chuẩn bị ra tiếp cứu gà nhà nhé...

Trong lúc chờ đợi quân tiếp viện của phe ta, tôi tạm thời dùng một bài thơ mới làm để ru ngủ 4 thầy trò (kể cả Ngọc Hùng - dù NH có email nói là sẽ đứng trung lập, nhưng tôi vẫn phải đề phòng) cho qua tuần này đã. Vì tôi có một "mission impossible" phải hoàn tất vào cuối tháng này nên chỉ có thể dùng bài thơ này làm bia đỡ đạn tạm thời thôi... Hy vọng với thời tiết quái ác ở Mỹ và Phi Châu, phe của 4 thầy trò sẽ bị cảm nóng, cảm lạnh và cảm... tình nữa... vì nằm mơ thấy tiên nữ hơi nhiều.

Bài này dài hơn 4 câu của Huân, của thầy Thiện, và của Khù Khờ cộng lại nên coi như tôi trả nợ đủ rồi nhé. Vì tôi cũng đang tập tành làm .pps nên còn nhiều thiếu sót, mong quí vị thông cảm.

Như vậy là tôi trả xong nợ rồi. Thế là Huân hài lòng rồi nhé. Còn Khù Khờ nữa, sao em thù dai thế. Cô viết có mấy câu từ năm ngoái mà em dể bụng đến năm nay rồi rủ thầy Thiện, Huân và Ngọc Hùng tấn công cô. Khù Khờ cứ chờ đó cho đến khi Thùy Hương, và nhóm của tôi xuấy hiện. Khờ như Khù Khờ thì sẽ không có đường chạy đâu. Nhóm của KK ỷ đông rồi bắt nạt cô... nhưng cứ chờ xem...

th

Tình Sầu - Cô Thu Hà (Cần MS Power Point trên máy)


Thưa cô,

Sáng nay cứ như có linh tính Khù Khờ đã dậy lúc 4 giờ. Làm việc được đôi phút lại lạc lối vào email để xem có bài thơ của cô chưa. Ngồi nghe những dòng thơ của cô quyện lẫn tiếng nhạc, với ảnh thật hài hoà phía sau, em cảm thấy bị ... cảm thật cô ạ.

Ý thơ lại dâng lên, Khù Khờ muốn viết cả vài bài thơ mới. Nhưng bài thơ này hay quá, Khù Khờ muốn chờ cho đến khi âm hưởng của bài thơ này lắng xuống và hình ảnh của bài thơ dần mờ, mọi người lúc đó mới muốn đón nhận những đóng góp mới. Hy vọng cái cảm xúc hiện nay sẽ quay lại để Khù Khờ gởi đến những dòng thơ ... bị cảm. Thôi để cô bận rộn với "mission impossible" cho đến cuối tháng, trong khi chờ sự cứu viện của "gà nhà" và cái ... thù dai của Khù Khờ.

Thầy Nhã đứng ngoài cuộc, đọc đã nhiều và có lẽ nghe cũng ... tạm đủ. Ngó cái danh sách cô Thu Hà vừa đưa ra ... lạnh buốt tới xương sống. Khù Khờ đang kêu gọi viện trợ từ Duy Hoàng, Nguyên Nguyên, Lang Thang ... cũng chưa đủ quân. Chắc phải nhờ viện trợ từ phía thầy.

Em,
Khù Khờ

 

Tình Sầu...

Buồn xa vắng, âm thầm, ôm nuối tiếc,
Mối tình đầu xem như chết từ lâu,
Chôn khối sầu, vùi kỷ niệm theo sau,
Riêng một cõi, cố quên trong nỗi nhớ!

Mùa thu về, thả hồn theo lá đổ,
Bóng ngả hững hờ, lạc bước bơ vơ,
Người ra đi, tiếc nửa lời giã từ,
Em ở lại, khép giấc mơ từ đấy!

Thời gian chôn mối tình hờ hững ấy,
Chưa ngỏ lời, chẳng ai phụ tình ai,
Gạt nước mắt, cố dấu tiếng thở dài,
Nuôi hy vọng sẽ có ngày tái ngộ…

Mối tình đầu tưởng đâu không còn nữa,
Nhớ thương thầm trong ký ức mà thôi,
Ngày qua ngày, in hình bóng một người,
Lặng lẽ sống theo khuôn đời trói buộc.

Thế sự đổi, đảo điên, con nước ngược,
Không gian buồn che cả bóng thời gian,
Vẫn bặt tin, vẫn thương nhớ vô vàn,
Dấu tâm sự theo lá vàng, gió cuốn.

Bao năm rồi, vấn vương chưa lắng xuống,
Chung bầu trời nhưng biền biệt tin nhau,
Vẫn cầu xin người em thương năm nào,
Tròn hạnh phúc trên đường đời vạn biến!

Thời gian trôi, hè đi rồi thu đến,
Gió sang mùa nhìn vạn vật đổi thay,
Thu vội đi, bỏ mây tím lại đây,
Thẫn thờ đếm lá vàng rơi, luyến tíếc.

Rồi một chiều, được tin, mừng khôn xiết,
Người vội vàng gửi những khúc tình ca,
Nắn phím đàn, buông âm hưởng thiết tha,
Người tưởng em dưới vòm trời hạnh phúc!

Người nào biết… em nửa đời cô độc,
Bước âm thầm, chôn giấc mộng riêng tư,
Không mong, không đợi, vẫn nhớ, thôi chờ,
Ôm ấp mãi mối tình xưa chưa tỏ!

Người vẫn tưởng em chưa hề thương nhớ,
Vẫn vô tình, nhìn vào cõi xa xăm…
Vẫn ngây thơ, chưa nghĩ chuyện trăm năm,
Vẫn áo tím, tóc chấm vai, lãng mạn.


 

Người hát khúc tình xa. buồn vô hạn,
Theo tiếng đàn ray rứt, nhạc chơi vơi,
Người nhắc em nhớ lại chuyện xưa rồi,
Thương nhớ em, gần nửa đời đau khổ!

Bao vấn vương khắc sâu trong nỗi nhớ,
Bao năm rồi, người vẫn nhớ tình xưa,
Rồi một ngày, người mơ ước chung nhà,
Gửi nhớ thương cho em… thư không đến!

Em nào biết sau bao năm cách biệt,
Lỗi tại em hay lỗi bởi vì ai ?!
Người ra đi, khi chưa kịp mở lời,
Để lại đây, cả một trời thương nhớ!

Em lưu luyến, mối tình đầu dang dở,
Nửa đời người là nuối tiếc khôn nguôi!
Từng ước mơ, mong được gặp lại người,
Giờ hội ngộ, em ngậm ngùi, đau khổ!

Bao kỷ niệm quay về ngày tháng cũ,
Bao nhiêu lần người đã đứng cạnh em,
Bao nhiêu đêm mất ngủ cố tìm quên…
Bóng dáng em vẫn không hề phai nhạt!

Em lắng nghe, mưa rơi đều từng hạt,
Tuôn thành dòng tràn ngập cả hồn em,
Người không quên, còn em vẫn cố tìm,
Một lần nữa, đành chia xa vĩnh viễn!

Chút lãng mạn lóe lên rồi tắt lịm,
Để trở về với cuộc sống hôm nay,
Dù nhớ thương ray rứt lắm đêm ngày,
Nhưng chung cuộc, phải xem như xa lạ!

Mùa thu này, lá đổ ngập sân nhà,
Bao lá thu là bấy nhiêu nước mắt,
Em nhặt lá, gói theo lòng thành thật,
Tạ tội cùng người, xin hiểu cho em.

Dù ngày xưa người đã cố gắng tìm,
Thư không đến… không phải em từ chối,
Nếu còn nhớ, còn thương, xin giữ lại…
Trong đáy lòng, đừng khơi dậy tàn hương!

Xa cách nhau, hơn nửa kiếp đau thương,
Em vẫn giữ… mối tình đầu khờ dại,
Nhưng xin người, vùi chôn kỷ niệm lại,
Cố quên đi, đừng nuối tiếc, người ơi!

Thiên-Thu
Canada, 03-2009

 

Thầy Thiện:

Sáng nay vừa thức dậy
Hoài cảm một bài thơ
Bình minh bừng nắng sớm
Cho cuộc tình như mơ

bvthien

 

Thưa thầy cô và các em mến,

Từ đầu đến bây giờ, đúng như Khù Khờ nói, Nhã thực hiện câu "Duật bạng tương trì, ngư ông đắc lợi", nên chỉ đọc và nghe để thưởng thức tài năng và tài hoa của thày trò TQT thôi. Hôm nay, Khù Khờ ới đích danh Nhã phải tham gia "chiến trường thơ phú TQT", vì bên "phái đẹp" dàn trận ớn quá, nên xin góp một bài thơ con cóc để ủng hộ "phe ta":

Khù Khờ

Đọc thấy tên Khù Khờ
Tác giả của bài thơ
Đoán chắc rằng sẽ dở
Hay ý tưởng ngu ngơ!
Đọc thơ rồi mới biết
Chàng chỉ giả khù khờ!

tvn

 

Hoan hô Nhã đã tham gia thơ lò "Con cóc" của TQT. Tiện đây mời quí thầy cô và các em thưởng thức con cóc theo lối Haiku

Mơ mơ bờ vai ấm
Mê đôi mắt nhung huyền lunh linh
Ngu ngơ bờ môi xinh

bvthien

Kính gửi quý Thầy Cô và các bạn,

Chiến trường đã sôi động, nóng hơn lò vi ba Nhật Bổn.

Tổng Tư Lệnh phe Nam đã điều được Đại tướng Canada về đánh cường tập. Riêng Tổng Tư Lệnh dùng chiến thuật của Mr. Johnson, cứ bấm nút là oanh tạc ào ạt mỗi ngày. Phó Tư Lệnh cũng đã gửi thư mời thêm hai tướng 2 sao ở Mỹ về tham chiến. Vì vậy thư này Matahari em c/c luôn cho hai ông tướng (nhà trời) đó. Hiện tại hai tướng này đang giả điên nằm ngủ trong… office, nhưng coi chừng phe Nữ bị bôn tập bất ngờ.

Tổng Tư Lệnh phe Nữ sau khi sử dụng vũ khí chiến lược mới đánh trận “Tình Sầu” lả lướt làm xao xuyến hết phe địch, đã gởi thư hiệu triệu toàn phe, nhưng xem chừng lực lượng đang bận cooking, hoặc dancing, hoặc đang đi Hawai nghỉ Đông hết rồi. Im “gu” bà “gù”. Tuy nhiên phe Nam cũng phải coi chừng chiến thuật mật tập rồi “nở hoa trong lòng địch”.

Cô Thu Hà ơi, Cô gửi thư hiệu triệu mà quên mất Matahari của Cô. Hic. Vụ này lỡ có thua cũng anh dũng. Lực lượng mỏng mà. Hai nữa Tổng Tư Lệnh phe kia quá giỏi Cô à. Có chết dưới tay “Quan Vân Trường-Thầy em” cũng ngậm cười được.

Matahari em lục ra đại cái gì giống đạn (em nặn ra hôm 04-Feb), ráp vô vũ khí mới của Cô bắn đại gây thanh thế cho Cô nha. Hy vọng cũng giống giống được trận “Tình Sầu”. Tệ lắm cũng thành pháo… bông.

Kính thư,
Em Matahari

Brisbane - Ngọc Ngọc (Cần MS Power Point trên máy)

 

Cảm hứng từ bài “Ỡm Ờ” của anh Khù Khờ và Thầy BVThien.

“Bài... không tên”

Nặng trĩu trong lòng,
Vì nhớ nhớ thương thương.
Muốn viết mấy dòng,
Gửi đến người thương.
Ngập ngừng - Nghĩ không ra chữ.

Nghĩ xong rồi viết,
Viết mãi không xong.
Viết xong nhìn lại.
Gôm, rồi sửa...
Sửa sửa, gôm gôm,
Cũng chẳng thỏa lòng.

Viết nháp trên giấy trắng,
Viết đẹp trên giấy hồng.
Vết sửa, vết gôm...
Nhiều hơn... chữ thơm chữ tốt...

Sửa mãi rồi gôm,
Gôm xong rồi vất...
Giấy trắng, giấy hồng...
Bị vo tròn,
Tranh nhau nằm lăn ra bàn - ra đất

Rồi...
Chép lại chữ trên bàn,
Nhặt lại chữ đang nằm lăn ra đất.
Cũng gom được một trang giấy hồng,
Đầy kín những chữ chọn lọc - tin yêu,

Viết cho nhiều,
Nhưng...
Cũng chỉ quanh quẩn,
Cũng chỉ lòng vòng,
Ý tứ chẳng được bao nhiêu
Cũng chỉ mấy lời của tình yêu... khó viết.

Khác với Anh
Trang giấy hồng phảng phất một mùi hương,
Một mùi hương ngây ngất...

Có nên lén gửi cho anh ?
Khi anh chưa kịp gửi.
Trang giấy hồng sẽ không bị vo tròn
Không để lăn ra bàn – nằm lăn ra đất
Em giữ kỹ bên mình – Và không gửi cho anh

Khi ngọn gió mang tin về ... từ nơi anh.
Em đã nghe những gì... anh quên nói
Em đã xem những lời... anh chưa gửi.

Nhưng...
Chắc gì anh biết - những lời... em không gửi ?

Em chỉ yêu ngọn gió,
Vì ngọn gió khác với Anh
Ngọn gió không vô tình
Ngọn gió đã nhận lời - Nhận lời nói giúp:...
Chắc gì anh đã nghe
Chắc gì anh đã hiểu...
Ngọn gió nói hộ với em rằng:...
...”Em cũng... yêu anh...”

Thùy Hương


Thưa thầy Nhã,

Sáng nay em với vào email. Thấy tên thầy em mừng vì có đồng minh. Nhưng đọc lại bài thơ, thấy mũi dùi lại chỉ về Khù Khờ như vài bài thơ của thầy Thiện trước đây. Thầy ơi, mình phải quay về hướng cô Thu Hà và những tâm hồn rất ư là ... nhạy cảm. Sáng nay Khù Khờ lại đọc được bài thơ cứu trợ của phái "mạnh" (nữ giới bây giờ đâu còn yếu nữa) gởi từ VN. Em rét lắm, thầy ạ ! Nhưng nhờ có ngọn gió mùa từ Phi Châu thổi sau lưng nên Khù Khờ lấy lại tinh thần ngay. Chờ bài thơ vừa rồi của cô Thu Hà lắng xuống một tí, Khù Khờ sẽ gởi đợt tấn công mới ... Chiến đấu trường kỳ phải dùng thuật du kích, thầy ạ. Có như vậy địch mất ngủ ... vì lo, cũng đủ chết rồi. Mình chỉ gióng võ mồm là đủ thắng. "Bất chiến, tự nhiên thành", cổ nhân có dạy.

Kính,
Khù Khờ

 

 

Thưa Thầy Cô và các Em,

Khù Khờ thân,

Tôi tự cho mình nghỉ trưa sớm một chút nên đọc được email của KK.
Đúng là "Cây muốn lặng, nhưng gió chẳng đừng" [tôi không biết là dừng hay đừng]. Giận quá, không thèm ăn trưa nữa chứ không phải diet đâu.

Thay vì ăn cơm chiên thì tôi làm thơ để KK khỏi phải nói xa nói gần là mạnh với yếu. Hãy nhìn lại lực lượng bên đó xem bao nhiêu người - để chung lên một cái cân xem là tổng cộng nặng bao nhiêu kg... so chúng tôi có bao nhiêu người... mà lại còn cách nhau hơn nửa vòng trái đất nữa.

Đã vậy, lãnh tụ của KK còn chơi một màn bỏ nhỏ để ru ngủ đối phương bằng cách là khen kẻ thù "hết xẩy" vừa mới pháo kích thẳng vào doanh trại làm náo động binh sĩ vì bị... cảm "Tình Sầu". Thêm vào đó, lãnh tụ phe Nam còn gỉa bộ bảo đàn em Ngọc Hùng gửi nhạc ủy mị để làm suy sụp tinh thần dũng cảm của chúng tôi. Tôi nghe nhạc và coi hình ít màu sắc lúc 3 giờ sáng... cũng thấy chới với lắm.... Nhưng chiến thuật trì hoãn bằng kế "khen" ấy không đủ sức làm nao núng kẻ thù dù trời ở đây đang lạnh -10 độ C... vẫn có thể đánh computer ngoài trời để điều khiển đạn pháo thẳng vào doanh trại đóng quân của KK đây:

 

 

 

 

 

 

 

Canada, 11:53 AM - 16-03-2009

Thôi tôi phải đi ăn cơm chiên cho đỡ đói lòng đây, nếu không, lát chiều không đủ sức đi qua khỏi cái parking lộng gió để lấy xe lái về nhà...

Khù Khờ nhớ gửi hỏa tốc tên tuổi của người yêu... trên giấy của KK nhé.
Tôi sẽ giúp em tìm ra sự thật... người ấy là ai... và nếu không có... thì coi như em và phe đảng của em thua trận nhé... vì tội gỉa mạo đấy.

Bái thư,
th


Khù Khờ Với Nỗi Buồn Có Tên…
Không Người…

Quanh quẩn đâu đây một nỗi buồn,
Khù Khờ tập nói… chuyện yêu đương!
Người yêu trong mộng, ôi đẹp quá!
Nên Khờ dấu vợ… lẻn a vườn.

Khờ chắp hai tay, để sau lưng,
Đi qua, đi lại, nhớ người thương,
Em ơi, đừng khóc làm anh sợ,
Vợ mà biết được, chắc phải đòn.

Buồn quá! Thôi đi bắt dế mèn,
Dế trốn dưới cỏ, Khờ buồn thêm,
Nhớ em nhiều quá, làm sao ngủ?
Đành ngồi xuống cỏ, giận phát điên.

Thật khổ cho em, chú Khù Khờ,
Tôi cố nhớ lại người trong thơ,
Nhưng sao lại giống của thầy Thiện,
Cũng giống người yêu của bạn thơ.
[là Huân bạn của Khù Khờ đó].

Khờ nói cho tôi biết tên người,
Cha mẹ, ngày sinh, vắn tắt thôi,
Để tôi chạy máy lục sổ đời,
Tìm xem là một… hay ba người.

Tôi biết Khù Khờ không phải khờ,
Giống như thầy Nhã viết trong thơ,
Chẳng qua là muốn thiên hạ biết,
Ta đây cũng có người yêu… chờ.

Tôi biết Khù Khờ tập làm thơ,
Nên vẽ một bóng để mộng mơ,
Làm như có thật để nhung nhớ,
Mỗi khi vợ giận… để tôn thờ.

Tạm biệt, tôi phải làm việc đây,
Chỉ muốn dặn nhanh Khờ câu này,
Em cho tôi biết tên người ấy,
Tôi lục “death” “birth” là ra ngay…

Để Khờ khỏi phải thức trắng đêm,
Chờ bóng dáng người… không có tên!
Mà nàng chỉ có… trên tranh vẽ,
Giống với người yêu của thầy em!

Thiên-Thu

Thưa thầy cô và các bạn thân mến,

Lậy cô ... Thu Hà,

Khù Khờ vừa mới đi họp về. Đọc chưa xong bài thơ của cô, Khù Khờ đã té bật ngữa. Trong khi chờ 911 đến cấp cứu, Khù Khờ đánh vội vài hàng ... tâm sự. Bài thơ này xin tự ý ... đục bỏ, cho nhóm nghe thôi nghe. Nếu cho lên trang web TQT thì Khù Khờ phải bỏ xứ ... không đi họp mặt tháng 7 này nữa ...

Lạc Quan

Đứng rửa chén... nghe dòng nước chảy
Ngỡ như mưa... ướt đẫm tâm hồn
Máy hút bụi ồn ào một xó
Cơn gió nào... cuồn cuộn cuốn tôi trôi.

Sàn nhà trơn... xà bông sủi bọt
Con sóng trào... bao kỷ niệm dần xa
Mặt bàn ăn... bàn tay vẫy gọi
Đến với tôi... một bóng hình mờ.

À, thế đấy... thơ là thế đấy
Một vần, một điệu, một âm vang
Không màu mè, hay một chút dối dang
Một thoáng nghĩ... làm nên thơ cuộc sống.

Khù Khờ


 

CÔ đơn ngắc ngoải đêm thâu
THU về ngơ ngác đuổi sầu vẩn vơ
HÀ Giang nổi sóng làm thơ
HỎI người trong mộng Khù Khờ nơi nao
NÀNG ấy có thiệt hay sao?
THƠ thơ thẩn thẩn bào hao nhận xằng
KHÙ Khờ khôn hãy chối băng
KHỜ khờ đỡ khổ hơn rằng khôn ngoan
Ở đời nên biết lo toan
ÐÂU cần phải tỏ có gan cùng mình

bvthien

Xúi Dại

Khù Khờ coi bộ nhát gan
Bị cô hù doạ đã hoang mang rồi
Khờ ơi đứng dậy chống trời
Khai tên khai tuổi của người Khờ yêu
Mọi người sẽ hết chọc trêu
Muốn yêu thì phải thuốc liều uống ngay

Xúi Khôn

Niềm vui muốn có muôn đời
Khai ngay tên vợ là người trong mơ

bvthien


Đáp Dại

Khù Khờ mang tiếng cọp vằn
Nghe cô hù doạ, giả vờ cong đuôi
Nghe thầy bảo uống thuốc liều
Xin thưa khai hết những người Khờ yêu...


Đáp Khôn

Khờ yêu mái tóc chấm vai
Đôi mắt đen láy, nhìn Khờ ước mơ
Nếu may lại giống vợ nhà
Không cần khai thật, chẳng là khai man.

Khù Khờ

Thưa Thầy Cô và các Em thân mến,

Khù Khờ này,

Hình như em đang tìm cách chạy tội phải không?
Không dễ dàng như vậy đâu. Khai chiến rồi làm bộ như không có chuyện gì xảy ra. Em thù dai, cô còn thù dai và nhớ dai như giẻ rách đấy.

Em chuẩn bị tinh thần đi...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bây giờ thì tôi phải đi về đi chợ, không bàn cải nhiều. Em cứ theo bài thơ này mà làm. Cô không nhận... lạy của ai bao giờ cả. Nếu thấy là oan ức quá thì cứ mở Tiếng hát Tiếng Đàn lên mà nghe ké rồi làm đúng như lời dặn trong bài thơ..

Có tất cả mọi người làm chứng... Khù Khờ khai chiến thì phải... chiến đấu tới hơi thở cuối cùng nhé...

Chào Khù Khờ. Chúc nhóm của KK gặp nhiều may mắn.

th

Không Còn Đường Chối…

Biết ngay chẳng có cô nào,
Thầy trò toa rập, nói vào, nói ra,
Để chi? Để dọa vợ nhà,
Là ta đáng giá… tới ba đồng tiền.
Giả vờ tình thất, tình điên,
Để vợ tội nghiệp… cho yên cửa nhà,
Rảnh rỗi vẽ rắn, vẽ hoa,
Bầy binh bố trận làm ra ngoan hiền,
Chưa đánh đã vội khai tên…
Giai nhân trong mộng… vợ hiền của ta,
Tại sao không cứ thật thà,
Người mơ là vợ… tôi tha từ đầu,
Bây giờ đã lỡ phóng lao,
Hãy cố chụp lấy… lao xao cái gì,
Thầy trò hãy cố gắng đi,
Trong tám giờ nữa phải thì nộp ngay…
PPS thay cho tiền phạt,
Còn nếu không xong thì nạp mạng đi…
Tôi không nhận… lạy làm gì,
Đừng quỳ mỏi gối… phí đi tuổi đời,
Có gan thì cứ kêu trời,
Không ai cứu nổi….

Cháy, cháy, cháy… Còi cháy hú,
Lệnh phải rời building ngay lập tức,
Hai mươi bốn tầng, thang bộ vòng quanh,
Tôi mệt quá… gần ngất xỉu,
Trời vẫn còn lạnh, mà sao thấy nóng,
Năm xe chữa lửa đến rồi,
Vài trăm người , lần lượt rời cơ sở,
Băng qua đường… đứng chờ lệnh…
Hết cháy rồi, trở về làm việc lại.

Bây giờ thì tôi mệt quá,
Chẳng còn sức để làm thơ buộc tội,
Đành phải tha cho Khù Khờ,
Và em chuẩn bị nhận mũi tên này…
Phóng theo “Tiếng Hát… Tiếng Đàn”,
Rồi tối nay, nộp bài ngay,
Còn nếu không, thầy trò liệu đền tội…

Thiên-Thu
Canada, 3:47PM – 16-03-2009


Tiếng Hát Tiếng Đàn...

Theo tiếng đàn, em ngàn giọt lệ rơi,
Người không quên, nên đã hát thay lời,
Để tặng em... một đời không hy vọng!

Bao nhiêu năm, nhớ em trong câm lặng!
Bao nhiêu lần, người hát khúc tình xa!
Bao nhiêu năm, em nước mắt nhạt nhòa!
Bao kỷ niệm giữa chúng ta… không nói!

Em không hiểu, tại sao người giữ lại?
Tại sao người im lặng, chỉ nhìn thôi?
Tại làm sao, bỏ trường cũ không tìm?
Không đoái hoài, dù nghi em đã biết…

Rồi người đi, chưa một lần người viết,
Câu giã từ hay thăm hỏi người quen,
Em hiểu rằng, chỉ là tội nghiệp thêm,
Chẳng đáng gì, cô sinh viên bé nhỏ!

Đã nhiều năm qua đi, em vẫn nhớ,
Nên cố tìm… để thăm hỏi mà thôi,
Nhận được tin… định mệnh sắp đặt rồi,
Một lần nữa, em khóc trong đau khổ!

 

 

Em khép lại một mảnh đời rạn vỡ,
Thêm một lần, lau nước mắt nhìn theo,
Cuộc đời này… tàn nhẫn với em nhiều,
Đành chôn chặt những điều em mơ ước!

Người thương nhớ, ít ra người nói được,
Bằng tiếng đàn, bằng những bản tình ca,
Em nhớ thương, chỉ nhìn bóng chiều tà,
Không được quyền nói ra điều em nghĩ!

Đêm hôm nay tuyết rơi đều không nghỉ,
Em ngồi đây nghe băng nhạc người cho,
Người hát như ru, một kiếp mong chờ!
Người đệm đàn, cung đàn ôm nuối tiếc!

Thôi quên đi, người ơi! Mùa thu chết,
Nhớ nhung nhiều chỉ đau khổ mà thôi,
Cuộc đời em thật sự… mất người rồi!
Đừng hát nữa, em xin… đừng đàn nữa!


Thiên-Thu
Canada, 21-12-2008


Thưa Cô,

Nghe cô mệt, em nghĩ rằng thầy trò em đã thành công. Hai thầy trò thay phiên nhau thả con nhái chỗ này, con cóc chỗ nọ, tiếng kêu inh ỏi đủ làm mệt tai "thiên hạ" rồi. Cô ngồi mà đánh máy ngần ấy chữ, chắc phải mệt lắm, cô nhỉ. Nhờ vậy tụi em mới được thưởng thức hồn thơ lai láng của cô.

Sáng nay vừa vào làm, em thấy bài thơ này và nghe lại dòng nhạc quen thuộc nên lại muốn ... thả hồn. Vài phút ngắn ngủi ... trước giờ gia hạn.

Kính,
Khù Khờ

 

Viết Rồi... Lại Gôm - Khù Khờ


Viết Rồi... Lại Gôm

Viết cho xong vần thơ còn tiếc nuối
Gôm bớt đi bao tuyệt vọng mõi mòn
Tháng ngày trôi tìm vui trong kỷ niệm
Một phút nào… ta chợt thấy… thương ta !

Viết tuôn ra cho tâm hồn thơ thới
Gôm bớt đi đôi khắc khoải, ưu phiền
Ngày qua ngày tuổi đời càng chồng chất
Tương lai mù … quá khứ cứ rõ trông.

Viết sao đây bài thơ đầy tưởng tượng …
Gôm bớt đi lú lẫn cứ quanh mình
Để sáng tạo ngập tràn niềm vui mới
Để mãi còn hăng hái đến ngày mai.

Viết thật nhiều… mông lung… hư hay thực ?
Thơ văn mà … ai nệ … thực hay hư
Gôm đi bớt những lời thơ thiếu thực
Cảm xúc dạt dào… có ai hỏi… thực hay hư.

Dòng thơ thả … điệu nhạc đầy lưu luyến…
Cho tâm hồn nhè nhẹ bước vào mơ
Rồi một phút… giật mình chợt thẹn
Hạnh phúc nào… ngòn ngọt ở đầu môi.

Khù Khờ


Thưa Thầy Cô và các Em thân mến,
Khù Khờ này,

Để đáp lễ bài thơ ngắn "Viết Rồi Lại Gôm" đầy âm hưởng "huề vốn" của em đã gửi đến cô đúng như kỳ hẹn, cô gửi cho em mấy câu thơ ngắn này, bằng với số câu của KK đấy:

 

 

 

Tuy cô chưa hài lòng lắm với cái cách "ăn gian" của em... với quả bom bé tí ti chỉ có 5 khúc ngắn ngủn... thì làm sao KK có thể bắn đi xa tới tận Canada và VN. Không chừng tầm phóng quá gần, bom rớt xuống Oregon thì lãnh tụ của KK đi đời nhà ma đấy. Còn nếu lỡ rớt xuống chỗ khác gần nơi KK ở [à mà KK ở đau vậy?] hay là mấy nơi gần đó thì phe của KK chết oan mạng vì bị người của họ bỏ bom giết họ chứ không phải là cô, có đúng không?

Nhưng thôi, tạm bỏ qua hiệp này vì thí sinh đã nộp bài đúng giờ. Ha...ha...ha.

Tạm đình chiến cho tới đêm nay...
Bây giờ cô phải đi ăn "snack" để giữ sức khỏe mới chiến đấu được lâu dài chứ.

th


Khắc Rồi… Lại Quên…

“Viết Rồi Lại Gôm”, dễ hơn ăn cơm,
Trên giấy trắng mà, cần thì xé bỏ,
Đem re cy cle hay bỏ vào lửa,
Chuyện bé xíu mà, Khờ làm như khó.

Khờ viết tâm sự dấu kín trong tim,
Tiếc nuối, vấn vương, xen cả nỗi buồn,
“Viết Rồi Lại Gôm”, tại sao làm thế?
Khờ sợ vợ hiền… phạt quì liên miên?

Nếu viết để rồi gôm… chôn dấu tích,
Để đuợc mơ… những giây phút thần tiên,
Mà trong đời có một lần được biết,
Thì chắc rằng người ấy… chẳng yêu em!

“Viết Rồi Lại Gôm”… tình chưa sâu lắm,
Khắc rồi lại quên, có giống nhau không?
Trong cõi vắng, khi gió chiều lồng lộng,
Nhìn mây trời, lòng chợt thấy bâng khuâng!

Đó là tình thật… trong cõi hư không,
Khắc rồi lại quên, không như Khờ tưởng,
Trong nỗi nhớ thương bao nhiêu kỷ niệm,
Một đời lưu luyến, thật khó mà quên… !

Thiên-Thu
Canada, 17-03-2009

 

Bom rơi đạn nổ tơi bời
Thầy trò chắc phải lạy trời cứu nguy
Trời bảo Cô đã ra uy
Trò, thầy ráng chịu còn suy nghĩ gì
Khờ ơi thôi hãy chạy đi
Chạy nhanh cho khỏi bị đì đầu sưng

bvthien

Thầy cô và các em quí mến

Keo này thầy trò 4 người có vẻ thua te tua thê thảm.  Tôi đề nghị chơi ván khác.  Trang thơ đầy nhóc trong khi trang văn đang vắng vẻ vậy mong cô Thu Hà nổ pháo văn cho Huân và Khù Khờ chạy theo cho vui cửa vui nhà.

 bvt

Kính gởi Cô Thu Hà,

Hôm nay em có bài thơ này để dành tặng cho "phe địch" nói chung và cho... KK nói riêng. Cô xem có được không??? Cô nói đúng lắm, mấy thầy trò làm gì có người yêu "dễ thương" như trong bài thơ họ đã làm cô hả? Chỉ toàn là tưởng tượng... Chỉ có Cô trò mình là chuyện tình có thật.
KK và QH tưởng tượng nhiều quá có ngày bị 'Cấm vận" thì đừng có la làng. Còn NN thì chưa thấy có biểu hiện gì... chỉ đứng "trung lập"... tạm tha.

Ghen ...

Tôi bắt đầu nổi cơn thịnh nộ,
Khi ông xã tôi có dấu hiệu “có... mèo”.
Cố âm thầm xem hư thực ra sao,
Các “mục tiêu”, đều trong tầm quan sát...

Bỏ chiếc áo sơ mi vào trong máy giặt,
Bỗng rơi ra bài lục bát...của tình yêu.
Một bài thơ, với cảm xúc thật nhiều...
Thương một phụ nữ... yêu kiều... đáng ghét..

Trời nổi cơn giông, tai ù ù như nghe sấm sét
Muốn xé tanh bành, lại sợ vật chứng tiêu tan,
Bửa cơm chiều thịnh soạn – bây giờ quá khô khan,
Vậy mà Ổng cứ vô tư... lòng vui như mở hội...

Thế là từ nay đến sáng, trưa, chiều, tối...
Đừng hòng rời tôi một nửa bước chân đi,
Lệnh “cấm vận” lập tức được thực thi,
Vậy mà Ổng cứ vô tư... lòng vui như mở hội...

Một tuần trôi qua, tuần thứ hai đang tới,
Ngày qua ngày canh giữ chiều, tối, đến... sáng, trưa
Đêm về thì ứng dụng... “chiến thuật” từ ngàn xưa,
Vậy mà Ổng cứ vô tư... lòng vui như mở hội...

Căm giận cánh đàn ông, có trái tim đen tối...
Đen tận trong lòng, đen xuyên thấu... đến ngoài da...
Chưa bao giờ tôi ghen và nguyền rủa... người ta
Vậy mà Ổng cứ vô tư... lòng vui như mở hội...


 

Cô Thu Hà ơi!
Cô thương em... xin mở lối...
Vì sao?
Vật chứng rành rành... mà Ổng vẫn vui tươi
Vì sao?
“Cấm vận” chưa thôi, mà Ổng vẫn cười cười,
Và vì sao?
Em càng điên tiết, thì Ổng càng hãnh diện...

Cô ơi!
Có ai “ăn vụng” mà lại quên lau miệng?
Và vô tình để cho bài lục bát buông rơi?
Có ai cố tình “thoa chút mỡ” trên môi?
Để khoe với vợ... là... “tôi vừa ăn vụng”?

Có lẽ...
Mấy Ông kém... duyên - thì cùng chung một bụng
Đã chuyền tay nhau đọc một sách “Thánh hiền”
Chẳng cô nào để ý - cứ tưởng tượng triền miên...
Thơ tình viết ra... là nhiều tình dang dở...

Nếu Em không thương – ngày nay ông xã em chưa có vợ...
Vậy mà em ghen cũng đã được mươi ngày
Bài lục bát - vậy mà hay
Có lẽ ngày mai –
Máy giặt sẽ rơi ra thêm một bài tứ tuyệt...

Mâm cơm chiều nay - hạt cơm trắng như bông tuyết
Miếng thịt nướng thơm lừng – là nhờ tỏi với tiêu...
Ghen tuông – là cách “nướng” lại tình yêu
Bài thơ tình giống như tỏi với tiêu... làm thơm “miếng thịt”

Hai đứa nhìn nhau cười khúc khích
Con mèo cũng buồn cười - cất tiếng... ngao... ngao
Lệnh “cấm vận” chưa biết bỏ bằng cách nào?
Để không hỗ thẹn... với người thương... (buộc lòng) chung thủy...

Thùy Hương


Hương Bùi,

Bài thơ của em hay tuyệt, Cô giỏi trò hay. Phục tài Cô giáo cũng như đệ tử

Ghen tuông là bệnh cuả nàng
Mơ màng vớ vẩn bệnh chàng vẩn vơ
Vẩn vơ nên cố làm thơ
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn giả vờ nhớ nhung
Vợ nhà suy nghĩ lung tung
Tưởng chàng ăn vụng tức sùng hét to
Tại sao ông lại vòng vo
Tôi đây cấm vận ông bò ra kia
Chàng cười chàng nói tiá lia
Nàng thơ trong mộng chính là vợ anh
Thế là nàng hết lanh chanh
Bỏ ngay cấm vận làm lành với...ai

bvthien

 

Kính gửi Thầy Cô và các bạn,

Matahari em tưởng đã tạm đình chiến, ai dè thơ từ Việt Nam chi viện chậm quá, mà thơ hay thiệt.
Bằng chứng là Thầy em cũng buông gươm suy tư khuyên can chút đỉnh bằng một bài lục bát quá dữ.
Cùng phận nữ nhi Matahari em mạn phép Cô Thu Hà góp lời khuyên can như sau:

Nồi chè của em

Em nghe chị dặn này cưng
Làm gì đổ quạu quậy tưng nồi chè
Nồi chè nó giống cái ghe
Nước lên mình đẩy như bè nó... đua
Nếu mình “cấm vận” búa sua
Không nghiên cứu kỹ là thua em à
Nồi chè không phải bàn là
Xách lên liệng xuống phà phà được đâu
Nó như cá đã cắn câu
Đừng làm nó chán nó rầu trốn luôn

Nồi chè cái mặt buồn buồn
Coi chừng có chuyện không suôn bi sì (bi sì nét)
Nồi chè cái mặt lầm lì
Tức là đang giận chuyện chi do mình
Tự nhiên nổi hứng thình lình
Làm thơ lục bát để mình lục ra
Cứ coi như đó món quà
Tại mình cứ nghĩ kiểu “bà ba mươi”
Đọc xong thơ đó phải cười
Hỏi luôn tứ tuyệt vàng mười để đâu
Nồi chè ngồi đó rờ râu
Mắt lim dim nhớ sắc màu dáng ai
Dáng ai giờ mập quá tay
Nó ngồi nhớ lại, chuyện hay cho mình
Còn hơn nó nhậu lình xình
Về nhà nó uýnh bầm mình chết em
Chị nói em ngẫm mà xem
Thời này mèo mỡ ai thèm làm thơ
Tiền trăm cứ vậy nó phơ
Quĩ đen nó đốt em rờ được không
Đừng chọc cho nó thành ngông
Nồi chè trông xấu cũng... rồng của em

Nếu em lỡ quậy tèm lem
Bây giờ xuống nước, e hèm được thôi
Thoa bậy chút mỡ lên môi
Hun rồng trăm cái, thôi rồi... chè ơi

Kính thư,
Em Matahari

 

Kính gởi đến Thầy Cô và các bạn bài thơ ngắn, nhẹ nhàng... nhằm xoa dịu cuộc nội chiến về thơ văn.

Thuyền lá...

Em và Anh nhặt chiếc lá làm thuyền
Hai chiếc cứ xa nhau, thuyền Anh luôn đi trước
Dòng suối kia – đến khi nào chảy ngược,
Em sẽ đợi chờ... ta sánh bước bên nhau

Gió hướng nào Anh cũng lướt đi mau,
Cố đuổi theo một chiếc lá rơi – xa tầm với...
Bỏ lại phía sau, thuyền chơi vơi, mong đợi,
Sóng nước chòng chành, nghiêng ngửa một mình trôi...

Thùy Hương

 

Thầy Cô và các Em thân thương,

Chẳng biết là đạn bay xuôi hay bay ngược mà không thấy tăm hơi của Khù Khờ và Quốc Huân đâu cả. Hy vọng là hai em ấy không bị lạc trúng đạn và bom do chính hai em bắn và thả nhé. Cô đã cảnh cáo là bom đạn nhỏ quá sẽ không đủ sức bay xa để giết cô và các nữ sinh/nữ sĩ của TQT mà KK và QH không chịu tin. Bây giờ thì đã sáng mắt chưa?

Cám ơn Ngọc Hùng nhiều nhé... nhưng xin lỗi khó mà tin NH thuộc phe nào nên cô cứ "phòng bệnh hơn chữa bệnh".

Lãnh tụ của hai em, thầy Thiện, đã phất cờ trắng đầu hàng vô điều kiện rồi. Còn Ngọc Hùng cũng đã lặng lẽ “biến dạng” để tránh bom rơi lạc đạn đến xứ Phi Châu nóng bức. Vậy hai em còn chần chờ gì mà không xuất hiện? Hay là hai cậu còn nuối tiếc, còn muốn chờ Duy Hoàng và Nguyên Nguyên tỉnh giấc chiêm bao... [dang ăn vạ ngủ ở văn phòng như NH viết hôm trước] ra cứu nguy cho Nam phái?!

Cám ơn Thùy Hương đã không quản ngại đường xá xa xôi ra tay giúp cô. Có lẽ bài thơ “Ghen” của TH đã đủ cân để đè bẹp và ngắt đi cái mầm “mơ mộng viễn vông” của đối phương để ngoan ngoãn lo phụ cơm nước với vợ nhà. Tuy thế, THương của chúng tôi cũng rất là dễ thương với tấm lòng bao dung độ lượng, THương đã viết bài thơ thơ ngắn, nhe nhang “Thuyền Lá...” “nhằm xoa dịu cuộc nội chiến về thơ văn”

Chẳng nhẽ học trò còn có lòng vị tha to như thế mà cô giáo lại im lặng thì quả thật là không nên, có phải không thưa phe “khai chiến”?

Thôi để tôi tìm xem có cái gì gọi là làm quà cho người ngã ngựa... trong trận chiến họa thơ này không... À, tôi tìm ra rồi...

Bài này có vẻ hơi riêng tư một chút... Nhưng nói chung, người phụ nữ luôn luôn cho đi mà không đòi nhận lại bao giờ... và đó là lý do mà phụ nữ có sức chịu đựng cao và sống dai hơn nam giới.

Bây giờ thì mời phe “khai chiến” thưởng thức .... “Xuân Gửi Cho Người...” nhé.

Thân chào tạm biệt

th

Xuân Gửi Cho Người...

Gửi đến cho người vạn niềm vui,
Gửi theo cả tiếng khúc khích cười,
Gửi lời trìu mến như chim hót,
Gửi đến một người… thật xa xôi!

Gửi gió Xuân mang… hương tóc em,
Gửi cánh đào mỏng… tựa môi mềm,
Gửi mai vàng nở… như cười đấy,
Gửi nắng Xuân nồng… qua mắt em!

Còn nữa chưa xong, phải gửi thêm,
Đôi bàn tay nhỏ, nâng trái tim,
Mang theo hơi ấm, về bên ấy,
Để sưởi lòng người, thiếu bóng em!

Em gửi cho người… cả tuổi Xuân,
Nhận đi, đừng ngại, đừng tần ngần,
Em không hờn trách, vì duyên phận,
Chỉ muốn trọn đời… là cố nhân!

 

 

Người có nghe gì, trong hư không?
Tiếng ai thỏ thẻ… thay tiếng lòng,
Tiếng ai nức nở… vì thương nhớ,
Người có biết rằng… em khóc không?!

Em hát cho người nghe nữa đây,
Dù Xuân không đến, quê hương này,
Nhưng em vẫn gửi Xuân về đấy,
Để giữ tay người… xin đừng say!

Chưa đủ phải không? Em gửi thêm,
Chỉ một chữ thôi, người vẫn tìm…
Rất “Thương” người đó… mà không nói,
Đành gửi Xuân về… thay cho em!

Thiên-Thu
Canada, 20-01-2009

 

Thưa Thầy Cô và các bạn thân mến,

Nữ sĩ Thùy Hương tự ý đục bỏ tên của Khù Khờ và ông bạn Huân trong email với bài thơ "Ghen Tuông" nên Khù Khờ đâu có hay là phe bên kia đánh du kích. Suốt hai ngày qua, hai tên gọi điện thoại chúc mừng nhau ơi ới. Làm mấy bà "nội t(rợ) ... ướng" ngơ ngác lắm !

Thầy đã phất cờ trắng, Ngọc Hùng làm hoà, hai ông bạn kia có kêu gọi chỉ đáp lời lấy lệ ... chờ tin tức từ chiến trường. Thầy Nhã ho một tiếng rồi im re. Tuần này là dịp Springbreak Huân ngày đi làm, ngày nghỉ ở nhà chơi với vợ con. Khù Khờ bị cắt internet ở nhà (hàng xóm đào lộn đường dây) nên cũng chẳng có nhiều giờ để độc chiến đến ... mấy mũi dùi. Thôi, Khù Khờ tạm tha cho phe bên đó vậy... Hmm, nghe oai như ... lúc ca bài cá sống vì nước với the better half ở nhà.

Không có internet nên cứ đến tối thì Khù Khờ đi ngủ sớm 10 giờ thay vì 2 giờ sáng như mọi ngày. Mấy ngón tay không có gì làm nên ngứa ngáy lắm. Để tối nay, dạy con học xong và ca trọn bản "Endless Love", Khù Khờ thử cầm bút lại với bài văn. Tự dưng trưa nay thấy cây bút chì nằm lăn lốc ở góc bàn ... lại nhớ đến một bài trong quyển luận văn của CaoVăn Thái, Khù Khờ đọc cách đây 40 năm. Lời văn sao bỗng dưng nghe rõ bên tai mồn một. Chắc giác quan thứ 7 ...

Kính,
Khù Khờ

Thân gởi KK.

Như KK nói thầy đã phất cờ trắng,NH làm hòa còn KK và QH thì.....im hơi lặng tiếng.Vậy tỷ số bây giờ 1-0 nghiêng về Cô TH.

(Gởi thêm cho KK và QH bài thơ Sau cơn ghen nhằm an ủi người...)

Sau cơn ghen...

Anh nè,
Em dạo này huyết áp hơi cao,
Bác sĩ dặn tránh nơi nào bức xúc
Mươi ngày qua – Em và Anh lục đục
Là tại Anh ráng sức... chơi ngông

Anh thủ vai một hoàng tử oai phong,
Mỗi bước chân đi, các tiểu thư nhìn tít... mắt...
Còn dọa em bằng bài thơ lục bát,
Em hoang mang nên mọi việc đã...an bài

Lỗi này không biết tại do ai?
Em nghi mấy anh... trong TQT... xúi???
Chồng của em hiền như chú Cuội
Phải chịu oan vì “tình đúng – lý gian”

Lỗi cũng do em không cặn kẽ hỏi han
Nhìn thấy bài thơ là lên cao huyết áp
Nhà mình có “gia phong”, “gia pháp”
Phải nghiêm mình thì “bình thiên hạ” mới nhanh

Anh nè,
Chuyện lỡ rồi, em rất mực thương anh,
Chỉ mong anh đừng buồn, đừng giận
Bây giờ... em đã... thôi... - không còn... “cấm vận”
Anh... ! có... con... kiến... ở đây... này ...

Thùy Hương

 

Thưa Thầy Cô,
Các Em học sinh TQT thân mến,

Tối qua, về đến nhà thì tôi chỉ còn đủ sức và vội một bát cơm, thăm hỏi mẹ tôi một vài câu rồi ra nằm khèo ở sofa vì mệt quá. Tuy vậy, tôi cũng ráng ôm cái laptop để xem coi có email từ TQT hay không.

Quả đúng như các cụ ngày xưa đã nói: “Thánh nhân đãi kẻ khù khờ”… Đúng vào lúc chiến trường… thơ sôi động thì Khù Khờ bị mất liên lạc… vì hàng xóm đào đường chặt mất đường dây internet. Như vậy thì không thể nói là KK thua được. Còn Quốc Huân thì sợ vợ đến nỗi không dám hó hé, phải lén nhờ KK viết thay cho mình. Như thế thì cũng không thể bảo là QH thua trong trận họa thơ này…

Rồi đọc email của THương, cám ơn em đã quá khen cô giáo của mình. Cám ơn Hồng Hoa đã lén lút ủng hộ cô và chỉ gửi riêng cho cô đọc. Xin lỗi tất cả, vì thư riêng nên không thể phổ biến được. Có lẽ vì tôi có nhiều thì giờ rảnh rỗi hơn các bạn và các em vì phải dành thì giờ cho chồng vợ và con cái. Thư của THương làm cô nhớ đến một câu chuyện cũ, đã lâu lắm rồi không được nghe lại qua giọng nói của người kể chuyện mỗi khi chị em của cô vui cười hớn hở chạy về nhà khoe: “Con đỗ rồi” vào mỗi mùa thi ở VN…

Hôm nay, xin mạn phép Thầy Cô để được kể lại cho các Em học sinh TQT nghe nhé…

Năm đó, Bố của tôi thì đỗ Tiểu Học. Tất cả học trò tụ tập ở nhà Thầy để báo tin. Thầy nhâm nhi chén trà và nghe học trò kể lại chiến thắng lừng lẫy sau kỳ thi thật khó… Bên cạnh những người thi đỗ là những người thi trượt… ngồi cúi mặt, buồn rầu…
Thầy ngồi nghe với một thái độ thật bình thản. Sau khi học trò đến đông đủ và Thầy đã biết là ai thi đỗ và ai thi hỏng kỳ thi Tiểu Học đó thì Thầy chậm rãi nói:
- Cám ơn các Anh đã cho Thầy biết tin. Thầy mừng cho những Anh thi đỗ. Còn các Anh thi hỏng kỳ này, Thầy chia buồn. Các Anh thi đỗ sẽ vui được vài hôm. Còn các Anh hỏng thi sẽ buồn nhiều hơn vài hôm rồi sẽ phải cố gắng học lại để thi vào năm sau.
Thầy hớp một ngụm trà rồi nói tiếp:
- Đây chỉ là một kỳ thi để tạm định sức cho các Anh tiếp tục học lên trên. Đỗ hay hỏng thi không quan trọng lắm đối với Thầy. Thầy không buồn vì các Anh thi hỏng đâu. Theo Thầy, nếu sau này các Anh lấy được một người vợ biết thương yêu chồng, chăm sóc các con, và lo cho hạnh phúc gia đình… thì lúc đó các Anh mới thực sự đúng là thi đỗ cả đời đấy…

 

 

 

 

Câu chuyện ấy đã đi theo tôi hơn nửa cuộc đời. Càng lớn tuổi, tôi càng thấy thấm thía bốn chữ “thi đỗ, thi hỏng”… thực sự nghĩa là gì trong cuộc sống của chúng ta.

Từ khi bắt được tin tức của hs TQT, tôi rất mừng vì đa số Thầy Cô và các Em đã thực sự “thi đỗ” trong cuộc đòi này. Riêng tôi và một vài người khác, tuy “thi hỏng” thật đó, nhưng bù lại chúng ta đã nhận được rất nhiều “credit” khác trong đời sống nhưng không biết quí và gìn giữ đấy… Hôm nay, xin cho phép tôi được mượn đoạn văn này…

Hãy mở rộng con tim để sống, để mãi ca ngợi tình yêu. Đừng hạn hẹp tình yêu chỉ cho đôi lứa. Với tôi, yêu có nghĩa là cho không cần nhận. Khi cho, niềm vui đã ngập tràn. Hãy cho chính mình niềm vui không dứt đó và sẵn sàng đón nhận những ngạc nhiên của ngày mai. Tình yêu luôn là sức mạnh diệu kỳ mang đến hạnh phúc.. Khù Khờ - Valentine 2009”.

để kết thúc trận chiến… họa thơ tại đây…

Không có ai thắng mà cũng không có ai bại cả vì đây chỉ là một cách để chúng ta có dịp trao đổi qua những bài thơ dí dỏm hay ướt át… để làm cho đời sống này thêm hương sắc mà thôi.
Tất cả đồng ý chứ?
Đồng thời để chúng ta bắt đầu cho trang chiến tranh… văn chương của TQT đúng 12 giờ đêm nay [Xin lỗi Ngọc Hùng, em nhanh chân quá. Vừa thấy bài của Thầy em là em đã xung phong viết ngay rồi… như thế làm sao cô tin là em ủng hộ cô đây. Thôi thả em trở về với nhóm của em đó]

Xin cảm ơn sự đóng góp của tất cả đồng nghiệp và các em học sinh TQT.
Mong rằng những ai “thi hỏng” thì sẽ “thi đỗ” trong một tương lai thật gần.
Riêng những người đã “thi đỗ” thì ráng sống ngoan ngoãn để giữ lấy giá trị cao quí cái bằng cấp mà mình đang nắm trong tay nhé.

Thân mến,
th

 

Tự Trách……

Ta cứ ngở...
Thầy mình là thiên tướng..
Thêm vài bạn dũng mãnh… oai hùng,
Trận chiến này, quân ta tất phải thắng.

Nhưng than ôi !
Bình phương ‘Tê Hát’ thật…oai phong.
Tả xung, hữu đột phá vòng vây.
Thầy buông bút,
Trò tháo chạy… sơ banh thây.

Ta tiếc lắm,
Đã bao lần …muốn tham chiến..
Nhưng trời thôi giúp kẻ hiền lương,
Muốn viết , mà hồn thơ cứ bở ngỡ…

Thơ chỉ đến khi đất trời nghiêng ngữa,
Uống cho say để “nhở” được dòng thơ.
Thơ đến muộn...cuộc chiến đã vội tàn..
Thương thầy, thương bạn … lại thương ta..

Duy Hoàng

KínhThầy Cô và các bạn,

Thật là xin lỗi , Thầy và các bạn KK, QH, NN đã đặt niềm tin vào
DH. Lâu nay cứ ngỡ quân ta toàn thắng, hôm nay mới có thông
tin chính thức là quân ta… Tướng thì đầu hàng, lính thì bỏ hàng
ngũ………..Thiệt là buồn cho tài hèn sức mọn của mình không
giúp ích được gì….DH thật sự tâm phục , khẩu phục TH,
(như Thầy Thiện nói thơ qúa hay)...Cô Thu Hà. thì DH bái phục lâu lắm rồi..
Xin lỗi cô Thu Hà nhe, DH dùng “ bình phương’’ TH để nói: cô Thu Hà và Thuỳ Huơng.

Duy Hoàng.

Thưa Thầy Cô và các Em thân mến,
Tôi đã dọn dẹp để đi về nhưng đọc bài thơ của Duy Hoàng lại thấy buồn buồn nên vội viết cho Duy Hoàng vài câu...

Xin Đừng Tự Trách…

Sao tự trách…
Thầy vẫn là thiên tướng…
Tại không thèm đấu với… nữ nhi,
Trận chiến tàn, quân bên nhà chẳng hề hấn gì.
Sao Duy Hoàng tự trách?!

Xin đừng tự trách,
Bình phương ‘Tê Hát’ phận nữ nhi,
Thật không có… oai phong như Duy Hoàng nghĩ,
Hai chúng tôi vừa đánh, vừa suy nghĩ,
Xem đường nào có thể rút lui,
May quá Trời hại Khù Khờ rồi,
Hàng xóm cắt mạch chơi internet…
Còn Quốc Huận thì bị vợ sổ tuẹt…
Phải lau nhà, rửa bát, thồi cơm thay…

Thôi cô xin…
Duy Hoàng đừng có buồn..
Thầy buông bút…
Chắc vì tay quá mỏi,
Trò im hơi…
Chứ có tháo chạy gì,
Sao Duy Hoàng viết vậy… để làm chi…
Bộ không sợ bị phơi thây, xé xác…

Duy Hoàng ơi,
Xin đừng tiếc…
Tuy chưa kịp làm thơ tham chiến…
Thì bây giờ có thể viết văn…
Duy Hoàng đừng tự trách, tự than…
Hãy bắt đầu đưa tay gõ xuống [keyboard]

Cô viết vội vài hàng,
Cho người vừa tự than, tự trách…
Đừng buồn, đừng uống nữa nghe em!
Vì không phân thắng bại…
Khi Trời thôi không giúp người hiền...
[Là Khù Khờ đó]
Thì kết luận là ‘Tê Hát’ thật hên…

Thiên-Thu
Canada, 20-03-2009

 

Kính gửi Thầy Cô và các bạn,

Matahari em thân gái dặm trường xông pha phòng trà, vũ trường để… kiếm sống vừa để moi tin. Nhảy múa le lưỡi mà vẫn không ăn thua. Vậy mà không cách nào lấy được lòng tin của Tư lệnh phe Nữ.

Bi giờ cuộc chiến đã tàn, Matahari em cũng định giải nghệ đi làm… văn sĩ vườn, nhưng lại thấy ông tướng hai sao xuất hiện.

Gì kỳ vậy, uýnh nhau tùm lum, tổng kết chiến tranh mười mấy tập rồi mà. Tức mình quá, Matahari em trộm lịnh Tư lệnh phe Nam đe ông tường ngủ gục này như sau:

Đe...

Ông tướng hai sao ngáy khò khò
Giật mình tỉnh giấc mới thấy lo
Phen này mất chức về làm lính
Cho đáng đời ông ngủ pho pho

Lúc ba quân tướng sĩ reo hò
Đánh trăm trận thơ quá là to
Bút gẫy, giấy rơi, bình mực đổ
Còn ông, óp phít cứ nằm co

Cung tần mỹ nữ với thịt bò
Rau răm ông hưởng với cá kho
Chả bù binh sĩ ta nhịn đói
Nạp đạn không kịp không dám ho

Đến lúc hòa bình đọc ro ro
Diễn văn ông viết tít thò lò
Phen này Tư Lệnh đem ông luộc
Chấm với mắm gừng nhậu rượu... nho

Kính thư,
Em Matahari

Thưa Thầy Cô và các bạn,

Xin gửi Thầy Cô và các bạn những cảm xúc của PO và để kết thúc trận "chiến thơ":

Vườn Thơ Thẩn...

Một vầng trăng lưỡi hái
Nằm vắt vẻo trên cao
Ta dạo vườn Thơ Thẩn
Gió thổi lá... rì rào

Ô kìa hoa thơ nở
Rộ cả một góc trời
Những lời thơ chải chuốt
Lẫn trong tiếng trêu nhau

Những bài thơ đua họa
Ai thách đố với ai?
Thầy Cô, Trò góp lại,
Vườn Thơ Thẩn dung hòa...

Tay nâng chùm thơ nở,
Ve vuốt ý nhẹ nhàng,
Cảm xúc chớ chóng tan,
Trong lời hay ý đẹp

Thơ tình bao người viết
Lãng mạn lẫn xót xa
Tình yêu đầu rất đẹp
Tình si mãi đậm đà...

Thơ "tình yêu" muôn thuở
Vẫn đượm nét thê lương
Tình yêu không đoạn kết
Để lắm kẻ vấn vương

Có bao người đau khổ
Khắc đậm mối tình sâu
Bao nhiêu năm thổn thức
Nhớ mãi phút yêu đầu

Phi Oanh