Mặc Niệm...
Bạn đã đi rồi, ơi Danh ơi!
Hồn người đà về chốn xa xôi.
Thắp nén hương này xin tưởng nhớ
Vĩnh biệt từ đây một kiếp đời!
K. Liên
SG - 08/2011 |
Điểm Tựa...
Thầy (Cô)...
Là nhành trúc nơi chúng con nương tựa,
Khai trí con khi con bước vào đời.
Chở che con bằng tấm lòng thầy (cô) độ lượng,
Đỡ nâng con khi lỡ bước sảy chân,
Thầy (Cô)...
Là lá trúc tỏa bóng mát yêu thương,
Những vần thơ, thầy (cô) vỡ lòng con trẻ,
Mớm cho con bao ý đẹp, lời hay,
Dạy cho con biết vươn lên không lùi bước.
Thầy (Cô)...
Nhành trúc ấy luôn oằn mình trong nắng bụi,
Lá trúc già tháng ngày hứng gió sương,
Mong trẻ đến cùng đích mình chờ đợi,
Đường vinh quang luôn gai góc, gồ ghề,...
Bể kiến thức thầy (cô) truyền cho con đó
chưa là bao khi con bước ra đời,
nhưng... con à, thầy (cô) luôn là điểm tựa
giúp con đi, vượt qua những phong ba,
Đường có khó, con sẽ không ngại khó,
Có thầy (cô) đây, điểm tựa khi con cần…
Thu Hải-12D3 (1979-1980)
Kíng tặng đến tất cả Thầy Cô của Trần Quốc Tuấn |
Tình Tự Hè 80
Và ta nhớ những ngày tháng ấy,
Bên bạn bè má đỏ hây hây,
Có những nụ cười, những niềm vui, ôi tuyệt diệu!
Dưỡng nuôi ta, cho ta lớn từng ngày
.
Dù mai sau đường đi nhiều gian khổ,
Ta sẽ vui trong phiến nhớ vơi đầy,
Ta sẽ thả hồn lãng du khắp chốn,
Ngăn kỷ niệm đừng vào cõi hư vô.
Dù trên đường ta đi thật quang đãng,
Ta vẫn gởi lòng ta theo gió thoảng,
Ta vẫn ước là hương thơm nhè nhẹ,
Sưởi mát bạn bè trong tiếng hát ngân vang.
Ôi ta tiếc thương vô vàn quá khứ !
Quá khứ ơi, xin chớ nỡ rời xa !
Hãy hiện diện đây như bóng hình ta,
Đừng bay mất để hồn ta viễn xứ,,,,,
4/ 1980
Hoàng Hạc |
Lưu bút ngày xanh.
Bút tích còn đây, người có hay ?
Ba mươi năm lẻ mộng vơi đầy,
Tình xưa năm cũ, chuyện năm cũ,
Trời có mưa đâu, sao mắt cay ?
Bút tích ngày nao, em hỡi em !
Nụ cười Lisa xé màn đêm,
Tóc em gió thổi, ai gỡ rối ?
Chuyện cũ, chuyện xưa, em nỡ quên ?!
Bút tích là em, mây vẫn bay,
Áo em xưa trắng tuổi thơ ngây,
Mắt em xanh biếc, trời xanh biếc,
Người mãi xa rồi, ta trắng tay !
Bút tích còn ghi, ta mãi đi…
Lòng không vương vấn tuổi xuân thì,
Đường ta vẫn tiến dù nguy biến,
Ngoảnh lại ngày xưa, thôi, tiếc chi !
Bút tích còn sao , giờ chưa phai,
Bửu long đi mãi, mỏi hai vai,
Trùng dương xa tắp, buồn hiu hắt,
Vạn dặm phương nào, ai nhớ ai ?
Bút tích còn chăng, con chữ thưa,
Người đi ngày đó, trời đổ mưa,
Mai Thôn năm ấy , dòng sông ấy,
Nước cuốn trôi nhanh mộng tình xưa !
Bút tích ở đây, người nơi đâu ?
Ôm chặt trong tim khối tình sầu,
Phương trời cách biệt, em có biết ?
Ai nhớ tình si, khóc đêm thâu !
Bút tích là đâu, tôi thấy tôi,
Mộng đời tan vỡ tự lâu rồi,
Tung hoành ta đứng trong trời đất,
Ngạo nghễ cười vang : đời thế thôi !!
Lưu bút ngày xanh của tuổi thơ,
Sao ta vẫn cứ sống trong mơ,
Cho ta níu lấy thời gian ấy,
Để chút hồn hoang mãi dại khờ…
- K.Liên -
Tháng 11/11 |
Vươn Lên...
Kính thưa Thầy (Cô) đây nét chữ ngô nghê,
Của con trẻ khi tập tành viết lách,
Nét chữ thanh, nét chữ đậm cuộc đời,
Từng chữ một,... thầy (cô) nắn theo đường nét,
cho cuộc đời là những chữ thẳng ngay,
Ngay thẳng trong tâm tư và suy nghĩ,
Biết Vươn lên bằng chính đôi tay mình.
Kính thưa Thầy (Cô) đây những lời chia sẻ,
Của học trò đang độ tuổi lớn khôn,
Từng lời dạy đậm sâu trong tiềm thức:
“...Sống làm người con phải biết Vươn lên,
Không quỵ ngã, trước những cơn cám dỗ,
Không được lùi, trước những nỗi gian nan,
Phải mạnh mẽ vượt qua mọi gian khó,
Ngã nhiều lần vẫn phải đứng thẳng lên,
Như cây Tùng, cây Bách trong sương gió,
Sống làm người con phải mãi Vươn lên.”
Kính thưa Thầy (Cô) nay con đã khôn lớn.
Những bài học Thầy (Cô) dạy thuở còn thơ...
Lời giải đáp không còn là ẩn số,
Bước vào đời nhiều gian khổ đắng cay,
Nhớ lời Thầy (Cô) con quyết chí Vươn lên
Không ngã quỵ chưa bao giờ lùi bước,
Như Tùng, Bách kiên cường chốn phong ba,
Dù bão tố không bao giờ gãy gục...
Sống làm người là phải cố Vươn lên
Kính thưa Thầy (Cô) con đường dài phía trước,
Lời Thầy (Cô) dạy từ sâu thẳm trái tim,
Truyền cho con ngọn lửa ấm tim mình:
« Tương lai ta là do ta tự chọn,
Thành người rồi ta phải gắng thành danh»
Kỷ niệm Ngày Nhà Giáo Việt Nam - 20/11/2011
Thu Hải - 12D3 |
|