30 NĂM MÁI TRƯỜNG XƯA
Ba mươi năm , tôi trở lại trường
Bao nhiêu nỗi nhớ , niềm thương vẫn còn
Thầy Cô , bạn cũ, trường xưa
Trong tôi sống lại những ngày bên nhau .
Ba mươi năm , vẫn còn đọng lại
Lời Thầy Cô dạy bảo bao điều
Nằm lòng tôi vẫn còn ghi
Còn nghe văng vẳng những gì Thầy răn.
Ba mươi năm , tìm lại nhớ chăng?
Sân trường còn đó , mái trường còn đây
Duy Tân in bóng hàng cây
Bao nhiêu kỷ niệm vẫn đầy trong tim
Ba mươi năm , xa cách đã lâu
Nhìn cây Phượng Vĩ nét sầu vẫn mang
Vẫn bảng đen, bàn ghế, hành lang...
Nhưng tìm Thầy, bạn muôn vàn khó khăn
Ba mươi năm , thương nhớ đong đầy
Giờ đây tìm lại chỉ vầy mà thôi
Nhìn trường nước mắt tôi rơi
Nhìn Thầy ,nhìn bạn chơi vơi cõi lòng.
Ba mươi năm , một nỗi chờ mong
Thôi thì gửi gắm tấm lòng cho nhau
Thời gian dù có trôi mau
Nghĩa Thầy , tình bạn khắc sâu trong lòng .
Ba mươi năm , TRẦN QUỐC TUẤN trường xưa ...
Quế Thanh
18/07/2010
|
Ngày họp mặt…
Ba mươi năm tôi trở lại trường,
Bao kỷ niệm thân thương,
Mà phải nhìn qua cánh cổng.
Một chút gì làm cho lòng người xao động,
Cảnh đó, người đâu …Hơi ấm vẫn nồng nàn.
Trường thay đổi từ màu sơn, mái ngói …
Thầy - Bạn xưa tóc hẵn đã thay màu,
Ba mươi năm rồi – Nay vẫn cứ nôn nao
Chỉ đến sáng mai thôi … Thầy - Bạn mình họp lớp …
Trò hôm nay tinh nghịch nhiều hơn trước,
Là ngày vui, Cô chẵng muốn la rầy …
Thương cho Thầy … sức yếu, dáng mãnh mai …
Sợ trò mến – Trò mời thầy …chén rượu …
Vòng nguyệt quế tay run run quàng lên cổ
MongThầy Cô đón nhận chút ân tình,
Thầy - Bạn mình sống lại tuổi xuân xanh
Còn thiếu mái trường… trốn xa trong thành phố …
Có cô bạn,
Mắt rưng rưng đọc bài thơ nghẹn ngào con chữ,
Mặc cho trời mưa, cơn bão Số 1 hoành hành.
Hơi ấm vẫn nồng nàn, hoa lá vẫn tươi xanh
Tình Thầy – Bạn vẫn không mờ theo năm tháng
Thùy Hương
19/7/2010 |
Cảm xúc “Ba Mươi Năm Về Mái Trường Xưa”
Cùng nhau về lại mái trường xưa
Thầy Cô vui mừng ngày gặp mặt
Bạn cũ, lạ, quen, háo hức mong chờ
Từ khắp năm châu các bạn đã trở về…
Trường vẫn thế, tuy có nhiều thay đổi
Phòng học xây thêm, thơm mới mùi vôi
Các Thầy Cô, nay đã yếu nhiều
Tóc bạc mái đầu, chân đã run run…
Nhìn thương quá, mắt tôi chợt ướt
Cổ nghẹn lời, chẳng nói nên câu
Bạn của tôi từ khắp năm châu,
Cương Duy, Quế Thanh, Thành Tuấn…
Các bạn Việt Nam vui nhộn, tươi cười
Chọc ghẹo nhau, uống cà phê, ăn sáng
Í ới, chào nhau, kêu gọi, rủ chụp hình
Lớp lạ, bạn quen, ồ! chuyện nhỏ…
Chẳng kể lạ quen, vẫn ấm tình
Vé máy bay dù có đắt, OK,
vẫn về đúng ngày họp mặt
Vé rẻ bèo, về chẳng gặp được ai…
Câu nói của Cương Duy, làm tôi nhớ mãi
Dù ở xa nhưng vẫn trọn ân tình
Ban Tổ Chức nhiệt tình, năng động
Đưa đón Thầy Cô, chụp hình, MC…
Các bạn tôi Đào Lộc, Quang Phương
Sơn Tây, Tù Hòa, Ngọc Loan, Phi Nga
Vất vả lo cho Thầy Cô cùng các bạn
Ướt đẫm mồ hôi mà miệng vẫn tươi cười…
Trời trong xanh, đón những người xưa
Ba mươi năm như một giấc mơ
Với đời người chỉ là một kiếp
Biết có duyên gì, để gặp nữa hay không?
Kỳ họp mặt sau, biết rằng có đủ?
Đời vô thường, ai hẹn trước được đâu
Nay được gặp, nhìn Thầy Cô, bè bạn
Bỗng thấy lòng tràn ngập thương yêu…
Nguyễn Thị Phương Mai (10D1)
19/07/2010 |
Trở Lại Trường Xưa…
Tôi trở lại thăm trường
Đã lạc mất dấu chân của thời son trẻ.
Con đường phẳng phiu mới mẻ,
Đâu rồi… những viên sỏi nhỏ, vướng bước chân…
Chẳng hề biết tôi là người quen thân,
Cánh cổng uy nghi cứ chắn lối vào, lạnh lùng và vô cảm,
Cây phượng thân thương cũng quay lưng hờn giận,
Không vẫy tay mừng như từ thuở xa xưa…
Những gánh hàng rong… trưa sớm, sớm trưa…
Í ới gọi mời… sớm trưa, trưa sớm…
Không còn ai mua, chắc họ gánh đi đã từ lâu lắm,
Mang đi của tôi cái tuổi học trò và cả tuổi mộng mơ
Để lại một mình tôi, xa cách – ngẩn ngơ,
Ngoài cổng là học trò xưa, trong sân l̀à một ngôi trường mới…
Ba mươi năm,
Thời gian đủ dài, để con đường trở nên thẳng lối,
Để ngôi trường có nhiều đổi mới, khang trang…
Đủ cho tôi trở thành một kẻ quên nghĩa, quên ân,
Về thăm trường cũ, để thành người xa lạ.
Ba mươi năm,
Thời gian đủ dài, để cho mọi người thôi mong đợi,
Nên tôi không trách ai và không thể trách cánh cổng lạnh lùng,
Không giận người và không thể giận cây phượng quay lưng,
Tôi mắc cỡ với từng viên sỏi đã làm vướng bước chân
Và không dám thèm thuồng những món… hàng rong quyến rũ.
Tôi muốn gặp một lần những người thân thương cũ…
Để nắm chặt tay nói lời tạ lỗi của người về,
Để biết chắc mình thực sự tỉnh cơn mê,
Để ấm lòng trong những vòng tay thân ái…
Thương con chim nhỏ lạc đường, lén nhìn tôi, lo ngại,
Nó hạnh phúc hơn tôi…
Được đứng bên trong… ngóng cổ tìm đàn…
Thùy Hương
20/7/2010 |
30 Năm Nhìn Lại Trường Xưa...
Trường tôi đó vẫn cửa lớp xanh, tường vàng nhạt,
màu sơn hồng giữ cột chống, dãy lầu ngang
ở trên đây là phòng thí nghiệm
lớp tôi kia, cửa vẫn mở và chờ.
Thầy tôi đấy, vẫn ánh mắt nhìn thông cảm
Cô tôi đây, còn đầy ắp nụ cười hiền
Bạn bè tôi, giữ đôi nét thân quen
đang nghịch phá, trở lại thời cắp sách.
Tôi chậm rãi bước qua từng lớp học
chợt thoáng nghe bàn ghế nhích lại mừng
tia sáng nào lại nhìn lén qua khe
đuổi bụi phấn nhao nhao tìm chỗ trốn.
Tôi lắng nghe tiếng cười ồ cuối lớp
tiếng dép văng léo xéo lướt trên sàn
tiếng nhịp bàn nhắc nhở "mấy em im"
tiếng lá rụng, mưa rơi ... ngày xưa ấy.
Khù Khờ |
Cơm chiều
Khói chiều trổ nóc đi quanh xóm
mùi tép hành hương ... lốn nhốn lòng.
Nhúm muối vung ... thêm đậm đà tình nghĩa
một chút đường ... trải ngào ngọt yêu thương
vài rắc tiêu ... thêm hương vị thèm thuồng
mắm vừa kẹo ... cho keo sơn bền chặt.
Khoan! nhẹ tay ... đừng cho thêm lát ớt
kẻo cay nồng làm mất vị cơm ngon.
Lặng nghe lửa tém xèo xèo
nghe xẻng khua chảo, nghe vung úp nồi
xập xì đưa tiếng cơm sôi
mồ hôi ... nhỏ giọt, tóc xoà ... quệt ngang
tay xoa vạt áo ngược xuôi
tiếng lưỡi tặc tặc ... xào, canh, cơm chiều.
Khù Khờ
|
THÈM NẮNG
Trời không mưa ,có nắng...sao vẫn thèm
Bởi vì rằng trong đó có tình em
Nắng nhè nhẹ rơi trên bờ vai mềm
Tôi thật nhớ... chiếc bóng trên đường quen .
Tôi thèm nắng vì có dáng của em
Chẳng thèm mưa vì không bóng trên thềm
Ánh nắng rọi làm em tôi e thẹn
Nép vào lòng như trốn một người quen ...
Bờ môi đó , nụ cười khi trễ hẹn
Em đổ thừa tại nắng...quá hờn ghen
Tôi ước gì ...nắng ơi ! đừng đi nhé
Để tình tôi quyện vào hình bóng em ....
Quế Thanh
|
Nắng Cali
Nắng Cali, biết rồi em sẽ nhớ,
Nắng đã chờ, nơi đây tự kiếp nào?
Gío thoảng khơi, ghen theo tia nắng
Tóc em bay, xinh như giáng em gầy
Hàng cây xanh, ngã nghiên khi em bước,
Bầu trời trong, em nhớ tuổi... đôi mươi,
VDT
|
Phượng hồng
Sáng tháng Năm giữa sân trường làm điệu
Phượng trổ hồng ... hổng biết ... tại vì đâu
Ve ngẩn ngơ ... ngân thử đoạn nhạc đầu
Thật vụng dại, nghe xong ... rồi ... hổng nói !
Trưa tháng Năm tà áo dài tha thướt
dạo quanh trường cho nắng phải say theo
chỉ trên cây, kìa! vài cánh phượng hồng
mau rơi xuống để chiều về dắt tóc.
Chiều tháng Năm chờ chân nhau trước cổng
tim thập thình như tiếng bước gần, xa
vội trao tay con bướm đỏ hình hài
màu hoa phượng thắm trên trang vở trắng.
Ngày nối buổi: sáng, trưa, chiều, lại tối
lời tỏ tình hoài ấp úng đầu môi
giấc mơ đêm ... thủ thỉ hai mái đầu
trưa, ngang lớp ... gặp nhau ... lơ chẳng biết !
Thôi cứ để ngày mai ... rồi hẵng nói
Hổng thèm chờ! ai có mở lời đâu
Bước chân theo, mắt đã nói thay lời
tóc phe phẩy ... phớt bờ vai đón nhận.
Tháng sáu mưa đẫm sân trường, đưa tiễn
tuổi học trò ... thờ thẫn ... chẳng muốn xa
dòng nước trôi ... xoá mất dấu chân ngà
và chờ đợi ... nát cả khung cỏ bứt.
Mùa hè đến, phượng thôi hồng trên ngọn
từng cánh buồn rời rã ngã trên sân
cánh ve rung rỉ rả bản tan trường
bài thơ vụng ... mất hồn ... ngưng điệu nhạc.
Kẽo kẹt kêu cửa lớp hờ hé mở
dưới chân bàn còn sót mấy hột me
hộc bàn trơ, trống hẳn câu thơ tình ...
tờ giấy nhỏ ... viết tên ... rồi vụn xé.
Trong đêm khuya nghe côn trùng rỉ rả
lá bên thềm ... mà ngỡ cánh phượng rơi
có hồng như mơ ước tôi nguyện thầm ?
lời không nói ... sẽ mãì nằm ... trong kỷ niệm.
Khù Khờ
|
Đếm Những Hạt Mưa...
Ngồi bên cửa sổ đếm mưa,
Bỗng dưng vài hạt lưa thưa nhẹ về
Hạt rơi cay đắng não nề,
Hạt tuôn hạnh phúc tràn trề yêu thương,
Hạt gieo những nỗi tai ương,
Hạt gieo ân sủng thiên đường nở hoa,
Hạt nào rơi nhẹ lòng ta?
Hạt nào nhỏ xuống xót xa tình người?
Hạt cho ta những nụ cười,
Hạt cho ta cả bầu trời đợi mong.
Hạt còn lơ lửng khoảng không,
Hạt vừa rơi xuống giòng sông lững lờ.
Hạt nào an lạc trong hồ?
Hạt nào sa xuống bên bờ vực sâu?
Cơn mưa nặng hạt từ lâu,
Làm sao đếm hết cả bầu trời mưa?
Cô Chiêu Uyên
|
Thơ mộng
Tôi, gọi em là thơ
ngày, thả hồn trên giấy
Tôi, ngỡ em là mộng
đêm, ú ớ gọi hoài.
Thơ! hỡi ơi là thơ
ngập, hồn tôi chết đuối
Mộng! phải chăng còn mộng
mê, lú trọn cuộc đời.
Khù Khờ
|
Anh!
Em không thích anh làm thơ tình nữa
Bởi, thơ anh có hơn một Điêu Thuyền
Bởi, trong thơ có đến mấy mùi hương
Bởi, em khóc… mà thơ anh chẳng khóc
Ừ, với anh em mãi là ngoc ngoc
Hiểu, anh làm thơ theo bóng Nàng Thơ
Giận, với em anh sao hết ngu ngơ
Ước, anh viết… chỉ để mình em đọc…
Ngọc Ngọc
|
Em!
Ru em vào mộng bằng thơ
Yêu em ngây ngất ngu ngơ đời thường
Tỉnh cơn mộng đẹp còn vương
Gọi hoài gọi mãi/ em thương đâu rồi?
bvthien
|
Bên em
Em và tôi: hai người xa lạ
Không hẹn hò, hai đứa gần nhau
Tôi nhìn em, không nói chỉ cười
Em ngước mắt, làm thinh, không chuyện!
Em làm cao, bờ môi cong mọng
Tôi ngập ngừng, ấp úng tìm câu
Em hờn chi, làn mi thôi mộng
Tôi vội vàng, cố nấp vào mơ.
Em về bên ấy nơi cõi lạ
Hỏi tháng ngày còn tiếc gì không?
Nơi suối reo trong trẻo, nụ cười
Phiến đá này giữ trọn niềm vui.
Tôi chào em, về với hiện tại
theo con đường còn lắm sân si
Chiều nhẹ buông, dòng sông hồng nhạt
Hỏi đấy dòng nước mắt chạy quanh.
Khù Khờ
|
Mơ Hoang
Giữa con phố đông người qua lại
một gã khờ rền giọng hỏi mua:
“Ai ơi bán gió, tôi mua
tạt mưa, tôi hứng
nắng này bao nhiêu?
Cho tôi độ nửa cân thôi
mang về tôi nhuộm cả đời ước mơ.
Mưa, tôi lọc bớt giận hờn
cho hạt đủ nhẹ … bay nghiêng ... ngất hồn.
Nắng, phơi lâu, héo đợi chờ
Mưa, đêm nhỏ giọt … ướt vừa nhớ nhung.
Gió, chưa biết để dùng gì
thổi mây đi lạc, mắt nào té chơi!
Tiền đâu, cứ kiện ông trời
ngày mai phét đít cái thằng mơ hoang.”
Khù Khờ |
Cạn Lời, Thơ Bật Khóc
Thơ là gì? Có nhiều người cứ hỏi
là mộng mơ bước khỏi cuộc đời thường
là nụ cười còn ngọt ở đầu môi
là giọt lệ nhỏ vào tim vị mặn.
Thơ là tiếng thì thầm ... thôi chẳng nói
là tiếng cười khúc khích nấp đâu đây
là lời than ướt sũng cả đêm trường
là tiếng vọng hồn thiêng vang sông núi.
Thơ khoác nắng chiều thẩn thơ ngang phố
thơ đội mưa lầm lũi tránh mặt trời
nén bồi hồi, lòng chợt thấy hoang vu
quá tầm với, quê hương xa ... vời vợi ...
Chiều thiếu mưa, vắng nắng, thơ cạn lời
nghiến hàm răng, thơ bỗng dưng bật khóc.
Khù Khờ
|
Thơ là cái chi chi?
Em ơi, thơ là gì em có biết
Chẳng là hoa, mà vẫn thoảng mùi hương
Không trời cao, mà nắng nhẹ vương vương
Không là biển, vẫn vỗ về tiếng sóng
Thơ chẳng (là) tôi, thơ đưa tôi vào mộng
Cõi mông lung nghe-thấy rất mơ hồ
Thơ với Văn như chưa hề hạnh ngộ
Thơ là Thơ, không định nghĩa, em ơi!
Chiêu Uyên
|
Thơ là gì…?
Thơ là gì, Em hỏi anh, anh nghĩ…
Thơ chính là Em, tiếng nói của Em.
Hoa theo chân Em, thơ ngát hương thơm,
Trời cao chiều Em, thơ giăng mây tím,
Biển nhớ thương Em, thơ ươm lệ sầu.
Thơ là như thế, tình người là thế,
Thơ với tình, quấn chặt đến ngàn sau,
Thơ vui, cười nói rộn rã theo nhau,
Thơ buồn, đẫm lệ, tình sầu khó quên.
Và anh nghĩ…
Thơ là chữ ghép, thay lời thỏ thẻ,
Rót giữa hư không, lặng lẽ một đời,
Buồn vui, hờn dỗi, yêu ghét, khóc cười,
Thơ thay người trải ngàn lời muốn nói…
Thiên Thu
Canada, 11-08-2010
|
Nắng và Vườn
Em như sợi nắng đầu Xuân
Mong manh sưởi ấm “Vườn Anh” dịu dàng
Em về khiến lá thu vàng
Cho anh ngây ngất thơ tràn trên tay
Em làm hoa thắm bướm say,
Cho chim hót mãi lời hay gọi tình
Sóng và Bờ
Anh như sóng nhẹ ngoài khơi
Vỗ về ủ ấp “Bờ Em” dạt dào
Anh về khiến lệ em trào
Cho em ngây ngất ngọt ngào môi hôn
Anh về cho ngắn tay ôm
Cho em khép nhẹ mắt ngoan đợi chờ
Chiêu Uyên (09-2000)*
* Lúc ấy, khoảng tuổi các em bây giờ, còn ướt át, chứ bây giờ may lắm
chỉ làm được vài câu thuyết pháp! Chán lắm. |
Em và Hoa...
Em như hoa thắm trong vườn,
Cho anh ngây ngất, Thiên Đường là đây,
Quanh Em bướm lượn, chim bay,
Riêng anh ngơ ngẩn, đắm say hương nồng,
Em, hoa Xuân ngự trong lòng,
Làm sao quên được má hồng, môi xinh ?!
Em, hoa dây buộc tình anh,
Hoa cười nũng nịu, long lanh giọt sầu !
Em yêu, hoa chẳng phai mầu,
Em, ngàn hoa dệt mộng đầu chúng ta... !!!
Em và Biển...
Em là biển vắng đêm trăng,
Anh là nước mặn say tình lãng du,
Sóng xô, biển động, hững hờ,
Em buồn câm nín, trăng mờ vướng mây,
Anh về hương nhạt, sóng xoay,
Biển không xanh thẫm, tình này lãng quên,
Sóng xa, biển vắng, triền miên,
Sóng đùa, biển lặng lẽ nhìn trời cao... !!!
Thiên-Thu
Canada, 11-08-2010
Cảm đề ba bài thơ “Thơ là cái chi chi?”, “Nắng và Vườn”, “Sóng và Bờ”
của người bạn cũ Chiêu Uyên.
|
Em Từ Lục Bát Đi Ra
Em từ lục bát đi ra (*)
Tôi từ giấc mộng bước vào làm quen
Giữa đường, ngó bộ làm lơ
Bẻ tay răng rắc ... trố trời, trỏng không
Hỏi rằng ... rằng nhớ ai chưa
Mấy câu bập bẹ, đấy vần ca dao!
Đẩy đưa vang nhịp trắc bằng
Lời / trong veo / nước, ý / trôi chảy / đò
Hồn tôi lạc phách tiêu tan
Từ rơi lỏng chỏng, vần đâu còn vần
Ờ thì cũng tại ... tay dư
chân thừa, đá bụi, bụi đầu bay quanh
Giả như ... bỏ trống chỗ này
bớt từ, chấm chấm ... thơ còn ... hơi thơ?
Thơ tôi chưa lớn với đời
tập tành, chểnh mảng, chưa tròn nụ hôn
Thơ tôi thiếu một động từ
nghĩ, không thèm viết, cho đời thêm mơ
Tối mang bầu rượu hứng mưa
nửa đêm mở nắp nhốt trăng riêng mình
thập thò mở nắp rình xem
giọt mưa nhắp nhắp, bóng ngà, say ghê.
Tờ mờ gà gáy ó o
trời lu trăng sáng, rượu tan mất cồn.
Trở mình, nghe gió hu hu
vân vê bằng trắc, viết lời vu vơ.
Khù Khờ
|
Nhớ...
Em ạ, chiều nay nhớ dáng xưa
Lời thơ đong đủ, mấy cho vừa
Ở đây trống vắng chiều nắng Hạ
Gửi chút tơ lòng, em biết chưa
Bên ấy chiều mưa ai đón đưa
Rớt từ khóe mắt của người xưa
Cho nhau hương cũ làm kỷ niệm
Mãi mãi ngàn sau cũng chẳng thừa
Anh nhớ, chiều mưa đưa đón ai
Đường tình mưa cuốn tóc thề bay
Hạt rơi lất phất tay em lạnh
Hạt ấm tình anh tháng ngày dài
Xa lắc bên nầy anh nhớ, mong
Lối về dấu cũ có còn không
Tình cho, hoa bướm ngày thơ dại
Mỗi tấc đường đưa... mỗi tấc lòng.
NTS, 11-08-2010
Viết cho một người xưa thân ái,
và để tặng những bông hồng TQT
|
Nắng Sài Gòn
Nắng Sài Gòn buông mình ôm lối vắng
Tiễn em về gót nặng, bước tơ vương
Chuông chiều vang mây phủ kín giáo đường
Lòng nặng trĩu nương dài theo hè phố
Nắng Sài Gòn những trưa hè lá đổ
Đường Duy Tân có còn chỗ đôi ta
Hàng me xanh dang mở cánh tay ngà
Che ghế đá, công viên nhiều kỷ niệm
Dòng nét cũ, lời thơ tình, chữ tím
Buổi tan trường đi kiếm dáng thân thương
Ép vào tay bên góc nhỏ giáo đường
Em mắc cỡ, gió vương tà áo trắng
...
Hai Bà Trưng, những trưa chiều nhạt nắng
Em có về, khi trống vắng cô đơn
Trách làm chi dù một chút dỗi hờn
Tình xưa ngắn, đường xưa dài vô tận...
NTS, 17-08-2010 |
Tự thú
Chân dậm đất, tay chỉ trời, hắng giọng
Đừng giật mình ! tôi thú / tội yêu em.
Cầm vạt áo níu thời gian đứng lại
ôm gốc cây, chưa hết nửa cuộc đời
bẻ sợi tóc đếm vòng xuân co vội
ngước nhìn trời ... thế hạnh phúc nơi nao ?
Tôi quen em, ngày trời cao gieo ách
quét vạt mưa, tung sét đánh ngang đầu,
bỗng khù khờ ú ớ chẳng thành câu
nghe gió thoảng, ngỡ lời em thỏ thẻ.
Mới vừa quen tự dưng tôi choáng váng
nghe cỏ cây thủ thỉ lúc sáng chiều
chắp linh hồn tĩnh vật đến với tôi
những cảm xúc mà tôi cho quá lạ.
Nhìn dòng nước, nhìn mây trôi nhè nhẹ
mây giăng trời hay theo nước đi quanh
rủ nhau ra đằng xa kia một tí
xoá lằn ranh mây nước thoả tự tình.
Nhờ có em, thình lình tôi chợt nhận
còn yêu thì ... tuổi tác chẳng già nua
vì hình như ... tình yêu không có tuổi
nên tôi mơ, rượt, đuổi, bắt dòng thơ.
Đuổi đeo em, tập tành câu nói sáo
đâm ba hoa, phải cứ tát vào mồm
vẽ cho tròn cảm xúc dấy trên trang
xong bôi xoá ... còn lời ngơ ... lạc vận.
Vì yêu em, thơ ơi ! tôi yếu đuối
trái tim chì mềm nhũn, rớt trên tay
giọt nước mắt, đến tuổi vừa dám khóc
theo mưa đêm, hạnh phúc rớt ngoài hè.
Khù Khờ |
Cục tà, cục tác
Nè cô Hai đường nào về Bà Điểm
nhà tui nằm khuất lộ vườn trầu xanh
dô đây đi để tui kêu xấp nhỏ
hái cau non, tui kể chuyện người đời.
Nè bé Tư, lại gần đây chút nữa
nghe tao khuyên đừng lớn tiếng với chồng
con lớn rồi, đừng đòn vọt mà lơn
lời nhỏ nhẹ ... lạt mềm mà buộc cứng.
Nè con ơi dựa vào đây chút nữa
cho má ôm, sờ thử lúm đồng tiền
bây lớn rồi mà tao vẫn không yên
má cứ nghĩ con lên năm, lên bảy.
Nè cô Ba chờ cho tui một chút
lượm hột cơm trên vạt áo, để dành
cho đàn gà đang đứng đợi ngoài sân
tà ... cục tác ... tác, tà tà ... cục tác.
Lả chả giọt mưa vỡ trên bệ đá
nụ cười hiền móm mém gọi nhỏ to
tà ... cục tác ... tác, tà tà ... cục tác
bên mộ bia, bóng mổ ... hết chiều tàn.
Khù Khờ
|
Nuối Tiếc…
Năm xưa còn bé Mẹ lo,
Cho con từ lúc bé thơ lọt lòng,
Giờ ăn, giấc ngủ, áo quần,
Cho con no ấm lớn dần học khôn,
Đến tuổi con đi đến trường,
Mẹ lo sách vở, sớm hôm nặng lòng,
Nhắc nhở con tập viết xong,
Phải nhớ ôn lại bài vần thật nhanh,
Ngày con đủ tuổi, trưởng thành,
Mẹ vẫn lo lắng chẳng đành lòng xa.
Cho con rời khỏi quê nhà,
Mẹ hy sinh chọn bôn ba sinh tồn,
Xót con với kiếp tha phương,
Mẹ phải lìa bỏ quê hương của mình,
Con quá bận rộn mưu sinh,
Nên gần quên Mẹ thình lình yếu hơn,
Dòng đời xoay đổi bất thường,
Mẹ lặng lẽ sống vì thương con mình,
Nhớ nhà, nhớ nước vây quanh,
Bao nhiêu dồn nén không đành nói ra,
Một chiều Mẹ đứng thẫn thờ,
Con gọi Mẹ vẫn thờ ơ chẳng nhìn,
Từ đó xáo trộn triền miên,
Mẹ mất trí nhớ, đảo điên đất trời,
Mẹ ơi, suốt cả cuộc đời,
Mẹ cho con để nên người hôm nay,
Bảo lãnh Mẹ sang bên này,
Tưởng là báo đáp những ngày vì con,
Nhưng vô tình quá, con dồn,
Mẹ vào giữa bốn bức tường vây quanh,
Ngày qua tháng lại một mình,
Thui thủi chờ đợi chút tình mẹ con,
Có lẽ Mẹ quá mỏi mòn,
Mẹ không đủ sức trách con nửa lời,
Khi biết thì quá muộn rồi,
Trí nhớ lìa Mẹ, bỏ người con thương,
Từ đây trong cõi vô thường,
Mẹ ơi, hối hận, sầu vương đong đầy,
Mẹ ơi, nắm lấy bàn tay,
Mẹ ơi, nuối tiếc đời này theo con !!!
Thiên-Thu
Canada, 03-09-2010
|
Còn trên đôi tay
Đôi bàn tay ... còn không ngày tháng cũ
mòn con đường những dấu chân đi quanh
chiều chưa qua, ngày chẳng vội về nhà
bận gỡ nắng bám trên bờ vai nhỏ.
Đôi bàn tay ... vụng về quơ đuổi gió
lỡ vô tình len làn tóc tung bay
chải cho trôi này vô cớ giận hờn
hay đan vội một chút gì để nhớ.
Đôi bàn tay ... thử tìm gì sót lại
giữa kẽ tay một chút nhói dại khờ
mảnh nắng vàng còn bám ở trên da
vói làn tóc, bàn tay sần ... lún phún.
Khù Khờ
|
Còn Gì Trên Đôi Tay…?
Đôi bàn tay… còn chăng bao kỷ niệm,
Trên đường tình, người đã nắm tay Em,
Trên đường đời, bao lần gót chân mềm,
Theo chân anh cùng đến miền nắng ấm.
Đôi bàn tay… trong tay anh im lặng,
Mình cùng đi, gió hờn giận, thét gào,
Em ngây thơ, nũng nịu nép đầu vào,
Bờ vai anh, bàn tay mình quấn chặt…
Đôi bàn tay… Em dạy con chân thật,
Em nâng niu con bé bỏng chúng mình,
Em cho gia đình, Em cho riêng anh,
Một niềm tin yêu, tưởng như còn mãi.
Đôi bàn tay… thuở xa xưa khờ dại,
Nên chẳng ngần ngại, Em nắm tay anh,
Đến hôm nay, Em thật đã trưởng thành,
Không cần thiết phải theo anh cùng bước.
Đôi bàn tay… giờ khác xa ngày trước,
Hơi ấm chẳng còn, lạnh buốt tim anh,
Theo bước thời gian, vạn vật thay hình,
Chuyện chúng mình, thôi thì đành xếp lại!
Thiên-Thu
Canada, 12-10-2010
|
Cảm nghĩ đêm Trung thu…
Trung Thu này Mẹ lại đón Cha,
Hớn hở, thẹn thùng…
Mẹ̣ dấu mình trong làn mây trắng mịn,
Các con nhỏ nhoi, chỉ lén nhìn nhau cười chúm chím,
Đêm nay Mẹ đẹp nhất nhà – Cha có biết hay không ?
Chiều ở đàng Tây, sáng Cha ở đàng Đông,
Khi đêm đến thì Cha đi đâu biền biệt…
Hỏi Mẹ – Mẹ thì thầm… không biết
Mẹ không ghen hờn – Mẹ hiền quá đi thôi…
Các con đã trưởng thành, nhưng chẳng ai được có đôi,
Nên Cha và Mẹ không bao giờ có cháu…
Trên trời ai cũng cô đơn, cây đa già cũng…“đổ quạu”
Chẳng dám hỏi vì sao?…
Cha Mẹ xa nhau… mà con đông kín bầu trời…
Thùy Hương
9/9/2010
|
Cành hoa khô…
Người ta muốn tôi sống mãi với đời,
Họ đã cắt ngang dòng sữa nóng.
Người ta muốn giữ nguyên hình hài sinh động,
Họ nhóm lửa sấy khô tôi.
Người ta say đắm một niềm vui,
Họ bán tôi cho phòng... hoa khô nghệ thuật.
Tôi chết lâu rồi, không được trở về với đất,
Ngắm thân thể khô cằn, họ bàn tán, khen, chê...
Người đời có môn nghệ thuật… thật gớm ghê,
“Giết cành hoa tươi – Và cùng nhau tôn vinh cái xác”.
Hãy cho tôi được chết dưới phong ba bão táp,
Hoặc trong bàn tay giận hờn của những kẻ yêu nhau.
Muốn mọi người nhìn tôi, để vơi bớt những nỗi đau,
Dẫu cho sớm nở tối tàn,
Cũng là duyên của trời, lộc của đất.
Cho tôi nhìn lại vòm trời xanh mát,
Hứng giọt sương hiền từ, đủ làm ướt đôi môi,
Đừng xua đuổi bướm ong tán tĩnh bạn bè tôi
Tôi sẽ không khóc, đã khô rồi còn đâu nước mắt…
Thùy Hương
13/9/2010
|
Trở Về…
Trở về trường cũ, bao đổi thay,
Gió chiều thổi nhẹ, chao thân gầy,
Bước chân hụt hẫng, dò dẫm nhấc,
Một quãng đường đời, con lốc xoay.
Trở về tìm lại dáng năm xưa,
Mảnh mai, giản dị, thật ngây thơ,
Nắng chiều chưa tắt, giờ tan lớp,
Áo trắng đuổi nhau cười vui đùa.
Trở về nhớ lại tuổi mộng mơ,
Hồn nhiên, vui vẻ, hoa học trò,
Mắt nói, miệng cười, tay quấn tóc,
Phá Thầy, chọc bạn, chưa biết chờ.
Trở về sau một thời gian dài,
Đường xưa, lối cũ, vẫn còn đây,
Cổng rào còn đó, cây xanh đó,
Vắng vẻ không người, biết hỏi ai?!
Trở về tìm lại dấu chân xưa,
Hy vọng thời gian chưa xoá mờ,
Dẫu biết ngàn lần là ảo tưởng,
Nhưng sao vẫn muốn một lần mơ.
Trở về ngần ngại đưa tay đẩy,
Mong thấy người xưa ở chốn này,
Nhưng lớp học buồn, bàn ghế trống,
Bảng đen mờ bụi, phấn còn đây.
Trở về đối diện, xưa và nay,
Ngỡ ngàng, ray rứt, tiếng thở dài,
Tìm lại được gì, ngoài trống vắng,
Một trời thương nhớ, có ai hay?!
Trở về để lại nuối tiếc thêm,
Nhớ tuổi thần tiên, thật êm đềm,
Nhớ khung của sổ, cành phượng rủ,
Nhớ ánh mắt người, thật thân quen.
Trở về áo trắng chẳng còn bay,
Kỷ niệm năm xưa vẫn đong đầy,
Đứng tựa bờ tường, hồn bỏ ngỏ,
Lạc lõng bên đời, chợt nhớ ai.
Trở về nhìn lại mái trường xưa,
Ước mơ kéo được thời gian qua,
Để níu tuổi xuân quay ngược lại,
Tưởng như người ấy vẫn đợi chờ.
Trở về sau nhiều năm cách biệt,
Uớc kỷ niệm xưa chưa phai mờ,
Mong gặp lại người trong ký ức,
Để dối lòng mình, thật chưa xa.
Trở về tìm được gì trong mơ?!
Trường cũ thân yêu, cửa khép hờ,
Người xưa thầm nhớ, không còn nữa,
Áo trắng ngày xưa, bước thẫn thờ!!!
Thiên-Thu
Canada, 14-02-2009 |
Ban Mai
Diệu kỳ thay những sớm mai thinh lắng,
Lớp sương mù khoác áo ngủ chưa tan,
Đống tro đêm khi ánh lửa đã tàn,
Tách chân trời vầng kim o ló dạng.
Chim rời tổ líu lo bay tản mạn,
Nắng mong manh thay áo mới "ban mai",
Nắng lung linh lay tỉnh giấc mơ dài,
Nắng nghiêng mình dát vàng lên đồi cỏ.
Diệu kỳ thay những sớm mai tuyết phủ,
Tuyết sương như hòa lẫn một màu trinh,
Đất trời như chung nhịp với an bình.
Cho thiên nhiên đánh thức yêu thương dậy.
Cô Chiêu Uyên |
Sợi Dây Diều…
Nếu không phải buộc dây,
Mà diều được bay cao, bay mãi...
Em sẽ không... "cột" chàng,
Để tự chàng mãi mãi yêu em.
Người ta khen những chú diều lướt gió bay êm
Chứ chẳng ai thích sợi dây quàng cổ chú,
Mọi người thấy vui, vì thấy anh hạnh phúc,
Và sẽ cười chê, trách em hay giận hay hờn.
Một ngày nào, anh muốn bay cao hơn,
Em không... "cột" nữa, Anh có còn được... bay?
Thùy Hương
30/8/2010
|
Diều và Dây
Diều với dây muôn đời là một,
Diều lên cao, dây cũng lên cao.
Nhờ sức gió, diều nương dây bay bổng
Có diều nào bay chẳng cần dây
Mãi ngắm diều vi vút tầng mây,
Nào ai dõi sợi dây mong manh nhỏ
Gặp mưa bão
Diều dây đều chao đảo
Chẳng tại dây vướng vít, cắt đi
Diều không dây sẽ bay cao mãi?
Lặng gió rồi, diều sẽ đậu nơi đâu?
Diều buông mình, vực thẳm bờ sâu?
Làm sao biết tìm về bờ cỏ cũ?
Cô Chiêu Uyên
|
Rừng cây bốn mùa
Tôi ở nơi này, cạnh rừng cây.
Chim đâu rủ đến, hót từng bầy
Đầu Xuân lá nõn, xanh như ngọc.
Dưới nắng mong manh, một dáng gầy.
Ở đây xanh lá, một rừng cây.
Chẳng cần xuống phố, người đông đầy.
Cây cho bóng mát ngày nắng Hạ,
Võng ai mắc giữa hai hàng gầy.
Tôi ngồi nơi đây, cạnh rừng Thu.
Lúc mưa, lúc nắng, lúc sương mù.
Lá vàng rực rỡ nên tranh vẽ,
Vẽ cả cuộc đời lúc sang Thu.
Nơi đây tôi có cả rừng cây,
Cành trơ trụi lá, cành khô gầy.
Gió Đông chợt đến, rừng cây lạnh.
Trắng xóa mênh mông tuyết phủ dầy.
Cô Chiêu Uyên
21-3-2011 |
Cảm Đông
Vạt nắng vàng phai theo gót chân
Trải dài trên nền tuyết trắng ngần
Nhà ai khói tỏa mong manh quá
Xứ lạnh quê người trĩu bước chân.
Xứ lạnh quê người trĩu bước chân.
Mỗi bước chân đi, nắng tắt dần.
Hoàng hôn xuống vội, hàng cây ngủ.
Đêm sáng mênh mông, tuyết trắng ngần.
Đêm sáng mênh mông, tuyết trắng ngần.
Hàng cây say ngủ, đêm nguyệt lạnh.
Không một bóng người, không vết chân,
Không một bóng người... không vết chân...
Tuyết vẫn trinh nguyên, vẫn sáng ngần...
Cô Chiêu Uyên
23-3-2011
|
Có Bao Giờ?
Có bao giờ em lắng nghe chim hót,
Hay lặng nhìn nụ hoa nở đầu xuân ?
Có bao giờ ngắm những đám tinh vân,
Lặng lờ trôi trong những đêm trăng sáng?
Có bao giờ mỗi buổi mai thinh lắng,
Thở cho đầy một buồng khí thương yêu,
Sẽ thấy lòng độ lượng biết bao nhiêu,
Giữa đất trời bao la luôn rộng mở !
Có bao giờ trong những đêm trăng tỏ,
Đếm sao trời nhìn vũ trụ mênh mông,
Sẽ thấy mình chới với giữa hư không,
Thật nhỏ bé thấp hèn đầy vị kỷ ?
Có bao giờ lòng hận thù ghen tị,
Che khuất bao lối nẻo của yêu thương,
Tìm đâu ra cánh cửa của thiên đường?
Tự hãm mình trong ngục tù sân hận !
Có bao giờ ngắm giòng sông bất tận,
Lặng lờ trôi lấp lánh ánh hoàng hôn?
Hãy buông theo những vướng bận tâm hồn,
Cho giòng nước cuốn xa ra biển cả.
Có bao giờ đã vay mà không trả,
Để nợ nần vướng víu đến ngàn sau?
Dù cuộc đời như nước xoáy chân cầu,
Không cuốn được nợ nghĩa ân vướng chặt !
Có bao giờ thấy cuộc đời muôn mặt,
Và quanh mình tuồng ảo hóa đảo điên?
Hãy thản nhiên mỉm một nụ cười hiền,
Đem tha thứ vào nơi hằng lăng nhục***.
Có bao giờ những đê hèn thế tục,
Đã khiến em mang thương tích triền miên?
Hãy ngước nhìn trời xanh rộng vô biên,
Luôn chữa lành bằng nhiệm mầu hy vọng.
Hãy đắm chìm trong thiên nhiên lồng lộng,
Hãy hòa mình với cây cỏ lá hoa,
Hãy cất lời cùng những tiếng chim ca,
Hãy đánh thức cho yêu thương sống dậy.
*** Kinh Hòa Bình
Chiêu Uyên
25 tháng 7 năm 2011 |
|
| |
|